Tuesday, February 26, 2013

Cha và Con Trai - Chuyện hình của Erich Ohser

"Cha và Con Trai" là công trình nổi tiếng nhứt của Kurt Erich Ohser (Cuộc Ê-rít Ô-sờ), họa sĩ vẽ biếm họa cho báo, họa sĩ vẽ minh họa cho sách, họa sĩ vẽ chuyện tranh của Đức. Tổng cộng 185 câu chuyện ngắn được kể bằng hình vẽ. Một câu chuyện kể qua 3 đến 9 hình minh họa, về những kinh nghiệm đã trãi qua, các vấn đề trong cuộc sống hằng ngày, phản ứng tự nhiên, những lỗi lầm nhỏ và có thể tha thứ được của một người cha và đứa con trai (khoảng 6 tuổi) nghịch ngợm.

Đứa bé có mái tóc chỉa ra tua tủa như lá của trái thơm, ngược hẳn với tóc ngắn, chẻ đỉnh, tiêu chuẩn hóa, đồng phục hóa, quân phục hóa, tập thể hóa của những đứa trẻ cùng thời.
Đầu óc như đứa trẻ lại là người cha. Dưới mặt nạ ngụy trang, bụng bự, đầu hói, và râu mép giống râu hải mã, ông là người muốn nổi loạn.
Cùng nhau, không ai có thể cạnh tranh với cha con họ được.
Họ có những ý kiến thật ngoạn mục như khi nướng bánh quên bỏ nho khô, khi bánh chín ra lò, họ lấy súng bắn nho vào ổ bánh đã hoàn thành.

Đã có biết bao nhiêu người vẽ biếm họa, minh họa, v.v., nhưng có mấy ai có bản vẽ tồn tại lâu dài qua nhiều thế hệ như vậy?
- Vì những hình này luôn tươi trẻ, gần gũi với đời sống thật, phản ảnh được sự tuyệt vời của cuộc sống một gia đình bình thường như của chúng ta.
- Chuyện kể hài hước, là nguồn của niềm vui gầy dựng trên đạo đức.
- Tác phẩm "Cha và con trai" phổ biến nhanh chóng, được nhiều người ưa thích và được biết đến ở nhiều nước trên toàn thế giới, một phần cũng vì đa số hình minh họa, không lời, không chữ, người nước nào cũng có thể hiểu.
- Cuộc đời của người nghệ sĩ thật đau thương, nhưng hình vẽ rất sống động. Hoàn cảnh người cha trong chuyện giống như cảnh "gà trống nuôi con", suốt ngày ở nhà và có thể chơi với con hằng ngày. Nhưng sự thật thì ông không được giấy phép hành nghề.
- Qua hình vẽ của Erich Ohser, người ta cảm nhận được sự yêu thương trẻ em, đứa bé không chỉ đơn giản là "con nít", mà là người tuy nhỏ nhưng là cá nhân có cá tính rất đặc biệt.
- Một hình vẽ tuy nhỏ, nhưng qua ánh mắt, đi xuyên qua con tim của người nghệ sĩ và in dấu trên giấy có giá trị hơn là trên sáu mét vuông tô nhãm nhí, tạo thành một thứ giả dối, vô ý nghĩa. 

Năm nay 2013, kỹ niệm 110 năm ngày sanh của Erich Ohser.
Erich Ohser sanh ngày 18 tháng 3 năm 1903 tại thị trấn nhỏ của tỉnh Sachsen (đông Đức), là con trai của trung sĩ hải quan.
Khi Erich 6 tuổi, năm 1909 gia đình ông dời đến thành phố Plauen (cũng thuộc tỉnh Sachsen), ông học trường tiểu học và tốt nghiệp trường dạy nghề thợ cơ khí tại đó.
Năm 1920, trái với sự mong muốn của cha mẹ, ông không học đại học ngành cơ khí mà học nghệ thuật đồ họa và in sách ở học viện công tại Leibzig, thành phố lớn tỉnh Sachsen, đông Đức. Đồng thời ông làm việc thêm tại "nhà báo mới Leibzig".

Khi còn là sinh viên, ông đã có một đường lối suy nghĩ riêng về xã hội và chính trị, nghiêng về đảng dân chủ xã hội (tương đương với đảng của Obama - Mỹ ngày nay), được phản ảnh qua hình vẽ và làm việc cho các báo nghiêng về đảng này.
Ảnh hưởng không ít đến tư tưởng của ông là hai người bạn: nhà biên tập báo Erich Knauf và nhà văn, nhà thơ Erich Kästner (vào thời điểm đó là sinh viên văn khoa tại Leibzig).
Từ đó, ba người có cùng tên Erich kết bạn thân với nhau cho đến khi cuộc đời của họ chấm dứt.

Sau khi học xong, Ohser sớm được người trong nước biết đến là một họa sĩ biếm họa.
Đặc biệt những hình biếm họa của ông về Hít-le và Goebbels (*) làm cho ông trở thành người bị bọn  theo Đức quốc xã căm ghét.
* Dưới chế độ phát xít Đức, Goebbels nắm chức bộ trưởng bộ tuyên truyền, bộ trưởng bộ văn hóa bao gồm 17 phòng ban: báo chí trong và ngoài nước, tạp chí, xuất bản sách - thơ - văn, thông tin, truyền thanh - tin tức, phim ảnh, sân khấu, âm nhạc, nghệ thuật - tranh mỹ thuật, du lịch, v.v.
Khi Goebbels bốn tuổi, hắn bị viêm tủy xương, sau đó bắp chân phải của hắn bị cong và bàn chân khoèo (equinovarus foot deformity). Mặc dù chính Goebbels bị tật ở chân như vậy nên không được nhận vào lính (đệ I thế chiến) và lùn chỉ 1 mét 65 mang biệt danh trên thế giới: "Đức teo (lùn)", nhưng hắn theo chính sách của Đức quốc xã, cực kỳ độc ác với thiểu số và những người tàn tật khác. Chính hắn đã tổ chức đốt sách của những người không theo chế độ, đốt nhà thờ của Do thái.
Khi Đức thua trận, ngày 1. tháng 5 năm 1945 Goebbels tự tử không rỏ bằng cách nào (uống thuốc độc hay tự bắn) người ta chỉ thấy đống xương của hai vợ chồng Goebbels còn cháy dở ở hầm chúng trốn bom. Trước đó, họ cho 6 đứa con của họ tuổi từ 5 đến 13 uống thuốc độc.

Hình đăng báo của Ohser, thí dụ hình vẽ một người say rượu tiểu hình "chữ thập móc", biểu tượng của Đức quốc xã trên tuyết.
Hình biếm họa đăng trên báo "Thời sự mới" năm 1931. Chữ có nghĩa: "Mày lăn đi đâu Goebbel bé nhỏ?", hình Goebbels với bước đi như nhảy nhót.
Có lẽ vì hình này mà "Goebbel bé nhỏ" vĩnh viễn không tha thứ cho Erich Ohser khi hắn lên nắm quyền sinh tử của tất cả nghệ sĩ Đức.

Đăng trên báo "Tiến lên" năm 1931.
Dịch:
Nhu cầu khẩn cấp
"tôi (cảm thấy tôi là kẻ) đê tiện trước chính tôi"


Cùng với Kästner và nhiếp ảnh gia Hein Gorny, Erich đã viếng các nơi như Paris (lúc bấy giờ có nhiều người theo xã hội chủ nghĩa), và các thành phố lớn của Liên xô. Từ đó hình thành xu hướng phản đối chính sách của chế độ cộng sản của ông.

18.10.1930 ông cưới bạn cùng học khi xưa Marie Luise Imgard (Marigard) Bantzer con gái của họa sĩ, nghị viên, giáo sư Carl Bantzer. Một năm sau, đứa con trai duy nhứt Christian ra đời.
Năm 1933, khi Đức quốc xã lên nắm quyền, đó cũng là thời điểm kết thúc tương lai của Ohser, người vẽ biếm họa chính trị.
Đơn xin vào hiệp hội ký giả của ông bị từ chối, đây cũng là một hình thức cấm không cho làm việc. Từ đó về sau, vợ của ông phải làm việc để hỗ trợ gia đình.

Cuối năm 1934, Ohser xin việc tại nhà báo ở thủ đô Berlin, họ tìm người vẽ tranh kiểu chuột Micky.
Với dự thảo "Cha và con trai", ông được thâu nhận. Với điều kiện là không được vẽ hình có dính líu đến chính trị, mỗi tuần vẽ một câu chuyện ngắn để đăng trên báo, nhưng ông không được xuất bản dưới tên thật của mình mà phải dùng bút hiệu "e. o. plauen" (tên viết tắt Erich Ohser và thành phố nơi ông sống lúc nhỏ).

Ác cảm của ông đối với chế độ Đức quốc xã dần dần không thể che giấu được. Họ kể chuyện cười chế diễu chế độ.
Ngày 22 tháng 2 năm 1944 ông bị tố cáo bởi người láng giềng Bruno Schultz, một đại úy trong quân đội của bộ tư lệnh tuyên truyền.
Ngày 28 tháng 3 năm 1944, Ohser và bạn Erich Knauf bị bắt và vào ngày 6 tháng 4 năm 1944 sẽ bị đưa ra tòa án nhân dân (của Đức quốc xã) xử tội. Ngay sáng ngày 6 tháng 4 năm 1944, Ohser đã đi trước bọn gian ác một bước, ông treo cổ tự tử trong ngục.
Knauf bị đưa ra tòa và tuyên án tội: "vu khống, nói xấu chế độ". Vào ngày 2 tháng 5.1944 Knauf bị chặt đầu. Góa phụ, vợ của Knauf sau đó nhận được hóa đơn phải trả tiền chi phí cho tòa án Đức quốc xã, tổng cộng 585,74 đồng, trong đó có tính cả chi phí xử tử.
Erich Knauf sanh ngày 21 tháng 2 năm 1895, là nhà báo, nhà văn, và viết lời cho bài hát.
Nhà thơ Erich Kästner có viết một bài thơ với tựa: Hóa đơn chưa thanh toán - "eine unbezahlte Rechnung" (an unpaid invoice).

Christian Ohser kể: "Tôi ngủ khi cha tôi qua đời". Khi ông được 13 tuổi thì người cha chấm dứt cuộc sống của mình khi ấy chỉ 41 tuổi. Hôm đó, Christian bị bịnh bạch hầu và nằm sốt trên giường.
Khi nhìn hình ảnh cũ của ông ta, bạn không thể phủ nhận sự tương đồng, giống với người anh hùng nhỏ trong truyện tranh "Cha và con trai". Cũng mũi nhỏ xẹp, mái tóc xoắn...

Sau chiến tranh, Christian Ohser rời Đức. Ở Mỹ, ông đạt được tới chức quản lý cho công ty in và ở Anh quốc ông sở hữu một trang trại.
Christian Ohser sanh 20 tháng 12 năm 1931, mất 23.6. năm 2001 tại Düsseldorf (Tây Đức) sau cơn đau tim, thọ 69 tuổi.
Peter là cháu nội của Erich, sanh 1967 có quốc tịch Mỹ, hiện sống tại Texas và làm trong nghành tài chánh. Làm đến chức phó giám đốc công ty có nhiều chi nhánh tại Hoa kỳ và Gia nã đại, chuyên chuyển tiền, thanh toán hóa đơn các sản phẩm khách hàng đặc mua trên toàn cầu. Peter Ohser có bằng cử nhân nghành quản trị kinh doanh trường đại học tư Roger Williams và bằng thạc sĩ quản trị kinh doanh của trường đại học Minnesota.
Năm 2004, Peter Ohser trao tặng khoảng 1400 hình vẽ của Erich Ohser cho thành phố Plauen. Hình vẽ bao gồm toàn bộ "Cha và con trai", hình vẽ chính trị và hình biếm họa vẽ cho báo hàng tuần, chân dung, minh họa, vẽ phác thảo. Ngoài ra còn một số thư từ và sở hữu, tài liệu cá nhân của Erich Ohser.

Kim Long Sưu Tầm và dịch

Bài luận quá tệ
Phát minh tiện lợi
Cuốn sách thú vị
Tương tự hải mã
Chụp hình làm đẹp
Quên bỏ nho
Thi sĩ "Goethe" với tất cả trân trọng.
Một năm sau...
Trả thù khi bị bắt ở nhà
Chơi ở bãi biển

Friday, February 22, 2013

Phát Hiện Giống Người Mới: "Homo Urbanus Dumbass"

Gần đây, các nhà nghiên cứu về sự tiến hóa cùa giống người, các nhà khoa học về sinh học đã phát hiện ra một giống người mới.
Giống này được đặc tên: "Homo Urbanus Dumbass".
Giống phát triển từ thể chất của nam giới, chủ yếu sống ở đô thị, xuất xứ từ thành phần có học thức kém trong xã hội.
 Đặc điểm chính của giống mới:
- Chân rút ngắn khoảng 50% so với người bình thường.
- Mông cực kỳ teo lại.
- Lưng dài ra rất nhiều và có thêm 8 xương sườn.
- Bởi vì mình của họ dài, cản gió nhiều nên bị lạnh, vì vậy thường thấy họ đội nón.
- Tướng đi xàng xê, lạch bạch như vịt.
- Vì chân ngắn nên họ không có khả năng chạy nhanh.
- Đề bảo đảm cho sự an toàn của chính họ, người ta thấy họ thường tụ tập và di chuyển trong nhóm.
- Biểu hiện cho sự thoái hóa trong ngôn ngữ, thí dụ thay vì gặp ai chào hỏi:
"Xin chào, bạn có khoẻ không?", 
thì họ chỉ nói: 
"Ê, có chuyện gì !"
- Thông thường họ sở hữu xe hơi tự động, cũ đã chạy trên 250 000km.
Hiện chưa có bằng chứng rỏ ràng làm sao với đôi chân ngắn, họ có thể đạp bàn đạp và thắng. Có lẽ họ thực hiện điều đó với tư thế gần như nằm.
- Thường tranh giành lãnh thổ, khu vực sống rất hung dữ và tiêu cực đối với "người không đần".
- Họ hay đeo kiếng mát hoặc đội nón bóng chày.
Vì sao nón bóng chày thường đội nghiêng một bên, hiện cũng chưa ai biết rỏ. Người ta nghi ngờ là đội như vậy để bảo vệ óc trước năng lượng và ánh sáng mặt trời. Vì với lưng dài như vậy thì oxy không thể lên tới óc cho nên óc của họ bị nhạy cảm với ánh sáng.
- Sự thông minh của họ còn ở giai đoạn rất thô sơ.

Điều chưa được rỏ là vì sao hai tay của họ không phát triển dài ra tương ứng với thân thể, như loài vượn.
Người ta suy đoán rằng nếu tay họ dài ra theo tiến hóa, thì họ không thể cầm tay lái, do vậy tay họ không dài. Tuy nhiên đó chỉ là giả thuyết, chưa có một dữ liệu nào đáng tin cậy.

Kim Long sưu tầm và dịch
Homo tiếng La-tinh có nghĩa là "Người"
Urbanus tiếng La-tinh có nghĩa "Đô thị"
Dumbass tiếng Anh nghĩa "Kẻ đần"
"Homo Urbanus Dumbass": "Người đần đô thị"
Quần loại này gọi là "baggy pants" hay "hip hop baggy".
Kim Long sưu tầm

Coi Thêm

Wednesday, November 21, 2012

Bí Ẩn Của Con Ếch Bị Luộc

Nếu bạn đặt một con ếch vào một nồi nước sôi, con ếch sẽ cố gắng nhảy ra khỏi đó ngay lập tức.

Nhưng nếu nồi nước có nhiệt độ ấm thì con ếch sẽ ngâm mình trong nước và không có cảm giác lo sợ. Nếu nồi bây giờ đặt trên nguồn nhiệt và nhiệt độ tăng dần thì một điều lạ xảy ra.
Khi nhiệt độ tăng đến khoảng 30°C, con ếch vẫn nằm trong nước và có vẻ rất thích. Khi nhiệt độ càng lúc càng nóng con ếch từ từ xìu dần và nó không còn sức để tự cứu mình bằng cách nhảy ra khỏi nồi nước nóng mặc dù không có trở ngại gì ngăn cản nó... cho đến khi nước sôi thì ếch bị luộc chết.

Tại sao lại như vậy?

Bởi vì phản ứng tự nhiên, bản năng sinh tồn, nhận thức tự cứu của loài ếch chỉ phát huy khi môi trường chung quanh có sự thay đổi đột ngột. Nhưng khi sự đe dọa phát triển từ từ thì nó không cảm nhận được sự nguy hiểm và không còn sức để thoát thân khi đã quá trễ.

Câu chuyện này thường được sử dụng để khuyến cáo con người phải cẩn thận quan sát xu hướng thay đổi dần dần của môi trường. Chúng ta không những chỉ quan tâm đến mối đe dọa rõ ràng mà cần phải quan sát và phản ứng kịp thời trước những nguy hiểm phát triển chầm chậm.

Kim Long sưu tầm và dịch

The Boiled Frog

If you put a frog into a pot of boiling water, it will leap out right away to escape the danger.

But, if you put a frog in a kettle that is filled with water that is cool and pleasant, and then you gradually heat the kettle until it starts boiling, the frog will not become aware of the threat until it is too late.

The frog's survival instincts are geared towards detecting sudden changes.

This parable is often used to illustrate how humans have to be careful to watch slowly changing trends in the environment. Its a warning to keep us paying attention not just to obvious threats but to more slowly developing ones.

Tuesday, November 20, 2012

Chuyện Ma: "Những Kẻ Khác"

Buổi hừng đông năm 1945 những ngày tháng khi đệ nhị thế chiến vừa chấm dứt, một phụ nữ tên Grace Stewart dựt mình thức giấc sau một cơn ác mộng...
Grace sống với hai đứa con Anne và Nicholas trong một ngôi biệt thự hẻo lánh trên đảo Jersey bên Anh. Ngày đêm Grace chăm sóc cho con bịnh hoạn hầu bảo đảm cho sự thoải mái, an toàn cho con.
Chồng của cô là Charles đã một năm rưỡi chiến đấu trong đội ngũ của quân lính Anh chống Đức quốc xã.
Hai đứa bé con cô mắc căn bịnh "xeroderma pigmentosum - children of the moon" bịnh nhạy cảm với ánh sáng, khi tiếp xúc với ánh sáng mặt trời hai đứa trẻ sẽ tức thì bị phát ban và sau đó bị lở loét, vì vậy ở khắp các cửa sổ biệt thự đều phủ kín bởi màn vải nhung dầy và màu sậm.

Toàn thể nhân viên phục vụ ngôi biệt thự 50 phòng đã đột nhiên biến mất một hai tuần trước đó mà không thông báo trước.
Ngày nọ, có ba người đến bấm chuông để xin giúp việc và Grace đã nhận họ, đó là quản gia bà Bertha Mills, người làm vườn ông Edmund Tuttle và đầy tớ Lydia một cô gái câm.
Grace nói rõ với họ là ở tất cả các phòng nơi hai đứa trẻ cư trú luôn luôn phải kéo kín màn ở cửa sổ và các cửa ra vào luôn luôn phải khóa sau khi ra khỏi phòng.

Càng ngày sự cố càng không thể giải thích được: cửa mở và đóng tự động, dương cầm phát âm thanh mặc dù không thấy ai ngồi đàn trong phòng cửa đã khóa, tiếng của những bước chân vang vọng khắp nhà, tiếng khóc, tiếng thì thầm nói chuyện của nhiều người nhưng không thấy mặt họ, Grace cầm súng đi săn lùng những người đột nhập nhưng cô không tìm thấy ai.
Anne nói với mẹ là cô thấy một đứa bé trai cở cùng tuổi cô tên Victor và một người phụ nữ bí ẩn đứng tuổi, tóc bạc phơ và mù đã tìm cách liên lạc để nói chuyện với cô. Anne kể một bí mật cho em trai Nicholas rằng cô thấy nhiều người muốn đuổi họ ra khỏi dinh thự.

Ít ngày sau, Grace phát hiện ra một tập ảnh cũ với hình ảnh của người đã khuất, những người đã được chụp ảnh lần cuối cùng ngay sau khi họ chết. Grace định rời khỏi nhà đến tìm vị linh mục của làng để nhờ giải thích dùm những điều siêu nhiên kỳ lạ và mong được sự giúp đỡ để ban phước cho ngôi nhà, nhưng Grace đi lạc trong sương mù dày đặc và giữa rừng cô gặp chồng cô Charles trở về từ chiến trường, có vẻ thờ ơ, mệt mỏi vì chiến tranh .
Grace trách chồng đã bỏ cô với hai con trong thời gian qua... Sáng hôm sau Charles biến mất mà không một lời tạm biệt.

Sau đó đã xảy ra một cuộc xung đột giữa Grace và cô con gái: Grace nhìn thấy một phụ nữ già vô danh trong áo mặc rửa tội của Anne, trong thực tế đó chính là Anne. Bị mẹ tấn công, mắng chửi nên bây giờ cô bé càng quẫn trí hơn.

Kể từ lúc này, tình hình trở nên căng thẳng...
Một buổi sáng, tất cả các màn cửa sổ trong ngôi biệt thự bị gở mất, Grace và hai con của cô hoảng loạn, chạy trốn trong một phòng kho không cửa sổ.
Đêm hôm sau, hai đứa trẻ tò mò lẻn ra khỏi nhà đi tìm cha... kinh hoàng vì tình cờ chúng nhìn thấy trong khu vườn dưới đống lá vàng mùa thu có ba bia mộ với tên của ba nhân viên bà Mills, ông Tuttle và Lydia. Đồng thời ngay lúc ấy, trong nhà Grace phát hiện hình ảnh của ba người nhân viên đã chết 54 năm trước đó vào tháng 12 năm 1891 bởi bịnh dịch lao phổi. Ba mẹ con chạy vào phòng khóa cửa lại, nhưng cũng ngay trong phòng ấy họ chứng kiến dưới ánh đèn cầy lập loè quanh chiếc bàn tròn có những người đang cầu cơ chiêu hồn với sự có mặt của người phụ nữ già mù bí ẩn, người đã từng liên lạc nói chuyện với Anne. Đến lúc này thì ma nhìn thấy người sống, nhưng người sống lại không thấy ma.
Người đàn bà mù, tóc bạc hỏi: "Lý do vì sao linh hồn của họ còn lẩn quẩn trong căn nhà này?" Grace mất hết bình tĩnh dùng lực siêu nhiên tấn công khách bằng cách ném tung những mẫu giấy nằm trên bàn, rung rinh bàn và luôn la lớn câu. "Chúng tôi chưa có chết !".
Những người sống giựt mình kinh ngạc khi trong lúc chiêu hồn thấy giấy bay tung toé, bàn rung rinh nhưng họ không thấy được ma, những điều kỳ quái đó đã chứng minh cho "những người khách" là ba má của Victor Marlish và người đàn bà mù là trong nhà ấy có ma.

Hóa ra, "những kẻ khác" không phải là ma mà họ chính là người bằng xương bằng thịt, còn Grace và hai con của cô trong suốt thời gian qua họ vẫn mơ hồ chưa biết họ đã chết.

Gánh nặng của người phụ nữ trẻ phải nuôi dưỡng và chăm sóc cho hai con ốm yếu trong lúc chồng của cô đi biệt tăm ở ngoài chiến trường đã làm cho cô bị cô lập không có dịp bước chân ra khỏi nhà, bị cô độc và tuyệt vọng, không kiềm chế được sự điên cuồng, cô đã giết hai đứa con bằng cách úp gối lên mặt chúng khi chúng đang ngủ và sau đó khi ý thức được việc cô đã làm, cô đã tự bắn mình tự tử vài tuần trước đó.
Kể từ lúc ấy, hồn ma của họ đã vất vưởng trong ngôi nhà.
Ngôi biệt thự đã được bán cho một gia đình người sống, lời giài thích vì sao họ nghe những bước chân vô hình, sự việc màn cửa sổ bị mở toang.
Charles cũng đã tử trận trong chiến tranh trên chiến trường bên Pháp, nhưng không ý thức được điều đó nên anh trở về gặp vợ con để tạm biệt vì hồn anh bắt buộc phải quay trở lại hiện trường nơi mà anh đã chết mặc dù lúc đó chiến tranh đã chấm dứt.

Grace tìm lại được tình cảm của cô con gái, tình thương của cô dành cho hai con thậm chí còn nhiều hơn trước, hai đứa bé "ma" cũng không còn bịnh nhạy cảm với ánh sáng nữa. Grace và con của cô liên tục nhấn mạnh câu: "Ngôi nhà này thuộc về chúng ta!" và họ nhứt quyết không bao giờ rời bỏ ngôi nhà ấy.
Bị ám ảnh bởi ngôi nhà có ma, sáng hôm sau gia đình người sống dọn hành lý lên xe hơi rời khỏi nơi đó, khi Victor từ dưới nhìn lên cửa sổ tầng trên, cậu bé nhìn thấy ba con ma đang quan sát họ.
Sau cùng, có một người trung gian treo tấm bảng trên cổng ra vào: "nhà bán".

Trên đây là cốt chuyện bộ phim kinh dị của Mỹ tựa nguyên thủy "The Others" chiếu từ năm 2001 dài 110 phút do nữ diễn viên Mỹ Nicole Kidman đóng vai chính.

Kim Long tóm tắt nội dung

Sưu Tầm những câu chuyện về Thế Giới Bên Kia
Nước Mắt Người Điên Tác giả Kim Bạch Kim
KHI TÔI CÒN TRẺ VÀ THON Tác giả Kim Bạch Kim
BORN TO BE A BUSINESSWOMAN Tác giả Kim Bạch Kim
CHUỘT ĐI TỊ NẠN - RUỒI BỊ NGẤT XỈU Tác giả Kim Bạch Kim
DỰ TIỆC NHÀ GIÀU Tác giả Kim Bạch Kim
NÀNG ẾCH Đi Dạo Tác giả Kim Bạch Kim
RỪNG CÂY BIẾT ĐI Tác giả Kim Bạch Kim
ĐÀN ÔNG THUA CON CHÓ của cùng tác giả
300% MAY MẮN CHO CHẮC ĂN Tác giả Kim Bạch Kim
TRÚNG SỐ ĐỘC ĐẮC-KHUI LUÔN JACKPOT Tác giả Kim Bạch Kim
NỤ HÔN ĐẦU KHÓ QUÊN Tác giả Kim Bạch Kim
NGƯỜI ĐẦU TIÊN Tác giả Kim Bạch Kim
CHUYỆN GIANG HỒ Tác giả Kim Bạch Kim
VÌ SAO PHỤ NỮ VIỆT NAM ĐÁNG ĐƯỢC KHÂM PHỤC Tác giả Kim Bạch Kim
 BẠN HEO Tác giả Kim Bạch Kim

Tuesday, September 11, 2012

5 Loại Vi trùng và Vi Khuẩn nguy hiểm nhứt

Hạng 5 - Vi trùng Bacillus anthracis (họ Bacillaceae)
Gây bịnh than "Anthrax", người bị nhiễm không chữa trị kịp thời 90% dẫn đến tử vong. Anthrax tiếng Hy lạp nghĩa "than" (cục than) vì khi người nhiễm bịnh chết thì lá lách và những chổ nhiễm khuẩn trên cơ thể chuyển đen, máu ứa ra cũng đen.
Vi trùng có dạng hình que hoặc hợp lại thành chuỗi có khúc như cây tre, bào tử có đường kính khoảng 1μm và dài từ 2 đến 4μm, hiện diện khắp nơi trên mặt đất. Bào tử có thể tồn tại hàng chục thậm chí hàng triệu năm (cô lập từ ruột một con ong bị kẹt trong Hổ phách/Amber, bào tử phân mầm trở lại). Bịnh chủ yếu truyền từ các thú vật ăn cỏ, thú móng guốc, móng chẻ như trâu, bò, heo, cừu, dê, ngựa, lừa, hươu, nai, lạc đà. Khi súc vật ăn vi trùng vào, chúng sinh sản ở cuống họng và ruột già của con thú, hoặc con thú hít vi trùng vào phổi hoặc bị nhiễm trùng qua vết thương hoặc vi trùng ẩn trong lông, da của thú chờ đợi cơ hội. Khi người ăn thịt thú nấu nướng chưa chín hẳn, hoặc khi trên người có vết thương và chạm vào súc vật bị nhiễm vi trùng hoặc hít thở vi trùng, chúng đi vào phổi, tế bào bạch cầu bao bọc lấy vi trùng và đẩy chúng đến các hạch bạch huyết, ở đó vi trùng sẽ hoạt động trở lại, phân tán vào máu thải chất độc phá hủy thành của mạch máu và làm hệ thống phòng thủ của cơ thể suy yếu đi. Thành mạch máu sẽ bị bào mỏng, máu sẽ chảy xuyên mạch máu và tràn khắp nơi, các bộ phận nội tạng bị mất máu. Nếu nhiễm trùng qua vết thương, trong vòng ba ngày tại nơi nhiễm trùng sẽ xuất hiện những "ổ" nhiễm trùng với vùng bị lỡ loét có mủ và sau đó vào trong cơ thể gây nhiễm trùng máu.
Nếu phát hiện sớm khoảng không quá một tuần, khi vi trùng còn chưa lan tràn có thể chữa trị bằng thuốc trụ sinh. Nếu phát hiện trể, khi độ nhiễm vi trùng quá cao và chúng đã thải ra quá nhiều độc tố thì thuốc kháng sinh không còn hiệu nghiệm.
Tùy theo bị nhiễm theo dạng nào thí dụ nhiễm qua vết cắt, vết thương, qua da,... bịnh có các triệu chứng như ngứa ngáy nơi chổ da bị nhiễm, sau đó lở loét chổ ấy nhưng không đau, nước mủ vàng chảy ra, hạch gần chổ bị nhiễm sưng lên. 
Nhiễm qua đường hô hấp rất khó chẩn đoán. Người bịnh có triệu chứng tương tự bị cúm, viêm phổi, bắt đầu ho, sốt, cảm giác mệt mỏi toàn thân, sau đó sẽ bị khó thở, ho ra máu. Tỷ lệ tử vong rất cao (80% đến 100%) và rất nhanh. 
Nhiễm qua đường bao tử, đường ruột, người bịnh bị đau bụng dữ dội, nóng cao, tiêu chảy có máu, ói mửa, nhiễm trùng máu, chảy máu nội tạng dẫn đến từ vong. 

Hạng 4 - Vi khuẩn Orthopox variola (họ Poxviridae)
Bịnh đậu mùa được phân biệt làm hai loại: Variola major (đậu mùa thật) và Variola minor (Alastrim variola đậu mùa trắng), loại major nguy hiểm hơn vì độ tử vong cao.
Vi khuẩn Variola major gây bịnh đậu mùa "Smallpox", bịnh nguy hiểm vì vi khuẩn truyền nhiễm cực kỳ nhanh qua nước miếng, mủ của người bịnh, vật dụng đồ đạc bị dính vi khuẩn. Truyền nhiễm không qua trung gian của thú hoặc côn trùng, mà chỉ truyền nhiễm từ người qua người.
Ở thế kỷ thứ 20 dịch đậu mùa "đen" haemorrhagic smallpox hoành hành gây thiệt mạng 500 triệu người, 90% đến 100% người nhiễm khuẩn bị tử vong. 
Khi vi khuẩn đột nhập được vào cơ thể, trước tiên chúng sẽ tấn công các hạch bạch huyết, lá lách và tủy từ đó chúng sinh sản trong tế bào chất của tế bào, sau đó chúng phá hủy tế bào chủ và lan nhiễm gây ra triệu chứng tương tự cúm: sốt, nhức mình mẩy, sưng và đau ở hệ thống hô hấp. Kế tiếp, vi khuẩn vào đường máu, niêm mạc và tiếp tục sinh sản. Sau đó khắp nơi trên thân thể người bịnh phát ban, nổi mọng mủ, bên trong xuất huyết nội tạng dẫn đến tử vong chỉ trong vài ngày.
Hiện tại vẫn chưa có cách điều trị hiệu quả cho bịnh này.
Nhờ cách ngăn chận vi khuẩn bằng phương pháp chích ngừa nên kể từ năm 1980 trên thế giới được coi là không có dịch đậu mùa xuất hiện nữa. Các nước đã bãi bỏ luật buộc tiêm chủng vì các biến chứng phụ do chích ngừa có thể gây ra, vì vậy những người sanh sau hoàn toàn không được bảo vệ trước vi khuẩn này, những người lớn tuổi đã từng được chích ngừa cũng chỉ được bảo vệ một phần vì 3 năm sau khi chích ngừa thì sự miễn nhiễm đã giảm dần.
Vi khuẩn gây bịnh đậu mùa vẫn còn tồn tại trong thiên nhiên. 
Ở hai nơi còn "chính thức" tồn trử vi khuẩn để thí nghiệm, nhốt chúng dưới nhiệt độ -100°C, một ở Novosibirsk Liên xô và một ở Atlanta Mỹ (Centers for Disease Control and Prevention).

Hạng 3 - Vi trùng Yersinia pestis (họ Enterobacteriaceae)
Bịnh dịch hạch được phân biệt làm ba loại:
- Dịch hạch thể hạch Bubonic plague với triệu chứng các hạch bị sưng, bịnh nhân bị sốt, ớn lạnh và thân thể suy nhược, có thể tiến triển gây ra các triệu chứng dịch hạch thể nhiễm trùng máu và dịch hạch viêm phổi.
- Septicemic plague, dịch hạch thể nhiễm trùng máu với triệu chứng sốt, ớn lạnh, đau bụng, xuất huyết dưới da, huyết áp thấp, và có thể tiến triển thành dịch hạch thể phổi.
- Bịnh dịch hạch viêm phổi Pneumonic plague có triệu chứng đau ngực, khó thở, ho ra đờm có máu, sốt, nhức đầu, thể này nghiêm trọng nhứt, nhưng cả ba loại đều nguy hiểm vì sát xuất tử vong cao và nhanh.
Vi trùng Yersinia pestis gây bịnh dịch hạch "Plague" truyền nhiễm sang người qua bò chét hút máu các con vật bị nhiễm bịnh như loài gặm nhấm: chuột, loài động vật sống hoang dã: sóc, chồn, thỏ. Bịnh sau đó truyền từ người sang người qua việc va chạm trực tiếp hoặc qua đường hô hấp như hít các giọt chất dịch của người bịnh. Khi vi trùng vào được cơ thể của người, chúng tấn công và phá hủy các hạch, thải độc tố và đi vào đường máu làm chảy máu nội tạng. Bịnh dịch hạch nếu phát hiện sớm có thể cứu bằng thuốc trụ sinh. 
Bịnh dịch hạch Bubonic plague "Black Death" năm 1347-1352 đã giết chết 75 triệu, 1/3 dân số của người Châu Âu, sử sách có ghi: "Ở khắp nơi, người sống không có đủ để chôn cất người chết".
Năm 1894, hai nhà nghiên cứu: bác sĩ kèm tiến sĩ về vi trùng học Alexandre Emil Jean Yersin (1863-1943) người Thụy sĩ gốc Pháp và bác sĩ kèm tiến sĩ về vi trùng học người Nhựt Shibasaburō Kitasato (1853-1931) đã gần như cùng một lúc miêu tả vi trùng có trong cơ quan của người đã chết vì bịnh dịch hạch. Yersin là người đã kết nối giữa chuột và binh dịch hạch do đó vi trùng được đặc tên của ông. Vào năm 1898 bác sĩ kèm tiến sĩ sinh vật học người Pháp Paul-Louis Simond (1858-1947) phát hiện nguồn lây bịnh là con bò chét.
Hiện nay, hàng năm vẫn còn có khoảng 2000 người chết vì bịnh dịch hạch. 

Khi đi dạo, bạn nhìn thấy con thú bị chết, bạn đừng nên đến gần chúng hoặc phòng chống bịnh bằng cách uống thuốc kháng sinh ngay sau khi tiếp xúc với người bị nhiễm bịnh.

Hạng 2 - vi khuẩn HIV

Vi khuẩn nguy hiểm hạng 1 - Ebola virus
Chi vi khuẩn Ebola thuộc họ Filoviridae, bao gồm 5 loài và 14 tiểu loại. Ebola là tên một con sông ở nước Zaire nay là cộng hòa dân chủ Congo.
Vi khuẩn gây bịnh sốt xuất huyết Ebola. Vi khuẩn được phát hiện lần đầu vào năm 1976, xuất xứ từ Congo và Sudan sau đó lan ra cộng hòa Gabon, Cốt-Đi-Voa (Ivory Coast), Nam Phi. Mới đây, vào tháng 7 năm 2012 dịch xuất hiện tại Uganda. Dịch truyền từ máu bị nhiễm khuẩn của khỉ và dơi, truyền nhiễm từ người sang người qua nước miếng, mủ, chủ yếu qua máu của người bị nhiễm khuẩn.
Bắt đầu sau hai, ba ngày hoặc có thể đến sau ba tuần, người bị nhiễm vi khuẩn có các triệu chứng sốt, ớn lạnh, đau nhức đầu, không muốn ăn, ngoài ra còn bị ói mửa, tiêu chảy, đau bụng, đau ngực, cuối cùng xuất huyết nội tạng nhứt là trong phổi và bao tử, ói mửa ra máu, ho ra máu, ra máu ở mắt và da. Sau khoảng 5 ngày phát ban, xuất huyết toàn thân. Trong vòng 9 ngày từ khi phát hiện triệu chứng sẽ dẫn đến tử vong với tỷ lệ là 90% đến 100%. Hiện tại không có thuốc phòng ngừa hay thuốc chữa trị sốt xuất huyết Ebola.

***

Dengue fever hay Breakbone fever. Sốt xuất huyết vùng nhiệt đới và cận nhiệt đới, do vi khuẩn Dengue gây ra, vi khuẩn Dengue thuộc họ Flaviviridae, truyền nhiễm duy nhứt chỉ qua muỗi sọc trắng (vằn trắng, chấm trắng) Stegomyia aegypti, Aedes albopictus, đặc điểm của muỗi này là chúng có những chấm trắng ở mình, chân và giữa đầu, chúng hoạt động ban ngày. Thời gian bị nhiễm cho đến phát bịnh khoảng từ 2 ngày đến 1 tuần.
Sốt xuất huyết dạng thông thường, người bịnh bị sốt có thể lên đến 41°C, triệu chứng như bị cúm: nóng lạnh, mỏi cơ bắp, nhức đầu, nhức khớp, nhịp tim đập chậm, phát ban, hạch, lá lách, gan bị sưng. Sau vài hôm (khoảng 2-3 ngày) bớt sốt nhưng sau đó 1 hay 2 ngày thì sốt cao trở lại.
Hemorrhagic form - Sốt xuất huyết ở trẻ em hoặc người lớn bị nhiễm khuẩn lần thứ hai nguy hiểm hơn do chảy máu nội tạng, ói ra máu, tiêu chảy ra máu, mê man, sốc, xác suất tử vong cao.
Hiện nay vẫn chưa có thuốc để diệt vi khuẩn, chỉ có cách điều trị các triệu chứng do chúng gây ra và người bịnh phải tuyệt đối nghỉ ngơi dưỡng sức.
Hy vọng thập niên sắp tới sẽ có thuốc ngừa (Dengue vaccine) chống được con vi khuẩn này.

Để bảo vệ cơ thể trước những con vi trùng và vi khuẩn nguy hiểm "phòng bịnh hơn chữa bịnh":
- Giữ thân thể khoẻ mạnh, tăng cường hệ thống miễn dịch để cơ thể có sức đề kháng chống lại vi trùng vi khuẩn.
- Tránh xa các nguồn nghi ngờ bị nhiễm khuẩn.
- Chích ngừa nếu có thể.
- Tránh lạm dụng trụ sinh và tránh ăn những súc vật bị chích trụ sinh.
- Vệ sinh: rửa tay bằng xà bông sau mỗi lần đi nhà vệ sinh, rửa tay trước khi chuẩn bị thức ăn, rửa tay trước khi ăn. Không gắp thức ăn chung đụng với các người khác.
- Nếu đến những nơi không vệ sinh hoặc nơi có nhiều vi trùng vi khuẩn hoặc những lúc bịnh dịch lan tràn, nên đem theo chai cồn nhỏ để tẩy trùng ngoài da cho mình. 

Kim Long sưu tầm

Coi Thêm

Sunday, August 26, 2012

Mận với đào ♥ Thơ Đường Luật Kim Bạch Kim ♥

Thơ Đường Luật Hoàng Thứ Lang:
Bài xướng:
Mận nhớ đào

Gió thổi vi vu mận nhớ đào
Lâu rồi tín nhạn bặt âm hao
Hay là cá nước vui phương ấy
Hoặc giả bèo mây lạc chốn nào
Lối cũ tiêu sơ lòng quặn quặn
Đường xưa quạnh quẽ dạ nao nao
Sương thu ảm đạm màu quan tái
Gió thổi vi vu mận nhớ đào

Hoàng Thứ Lang
©

(Tử vận âm hao = tin tức; 
Lâu rồi tín nhạn bặt âm hao = Lâu rồi không có tin tức gì)


Thơ Đường Luật Kim Bạch Kim:
Hoạ mượn vần:

Mận với đào

Nhớ cảnh xuân xưa mận với đào
Bên hè gió thoảng nắng hao hao
Xua tan ký ức là đâu thể
Xóa hết tình thâm có lẽ nào
Suối tiễn hoa vàng về chốn ấy
Mây đưa bướm trắng đến nơi nao
Thu sang lá rụng màn sương phủ
Nhớ cảnh xuân xưa mận với đào

Triệu Thiên Kim
©

Sunday, July 8, 2012

Khác Biệt giữa Xương Rồng Cactus và Mọng Nước Succulent

Loài thực vật Mọng nước - Succulent, từ chữ La-tinh suculentus nhiều nước; nhiều nhựa.

Họ Xương rồng - Cactaceae. Cây xương rồng tiếng Anh số ít Cactus; số nhiều Cacti.

Nếu nói rằng: "tất cả Xương rồng là Mọng nước" câu này không sai. Nhưng nếu nói ngược lại: "tất cả Mọng nước là Xương rồng" thì không đúng sự thật.

Họ Xương rồng là thực vật trong loài Mọng nước. Xương rồng xuất xứ nguyên thủy từ vùng khô hạn Châu Mỹ, phát triển dưới nhiều dạng: cây, bụi, phủ sát mặt đất.
Bông lưỡng tính, to từ 0,2 đến 30cm, có tất cả màu từ trắng, vàng, hồng, đỏ, hình dạng cột trụ, dạng phễu, chuông, tròn, phẳng, ....
Xương rồng có khả năng hút nước nhanh, thu gom các nguồn nước từ mưa, nước trong lòng đất, hơi nước trong không khí và có thể dự trữ nước trong lá hoặc trong thân tùy loại, có khả năng làm giảm tối thiểu sự mất nước bằng cách giảm diện tích bề mặt, phủ lớp sáp trên lá và thân cây, có lông, thân mập và tròn, ... vì vậy xương rồng thích nghi để sinh tồn lâu dài ở môi trường khô cằn, ít mưa, đất ít dưỡng chất như sa mạc, thảo nguyên, núi, bờ biển.
Một cây xương rồng sống trung bình khoảng 25 năm, có loài sống đến 300 năm, có thể cao tới 15 mét. Xương rồng loại không gai và có gai, gai cũng như chồi của xương rồng đăm ra từ những vòng nhỏ "núm" quanh thân hoặc lá của chúng.
Nước cũng như trái của xương rồng thường không có độc, tiêu biểu: trái Thanh Long, trái Indian fig (Opuntia ficus-india); trái của cây Smooth prickly pear (Opuntia humifusa).

Mọng nước là định nghĩa chung cho các "họ cây có khả năng lưu trữ nước" bao gồm rất nhiều họ như Agavaceae (họ Thùa); Apocynaceae (Trúc đào); Asclepiadaceae (Thiên lý); Asparagaceae (Bách hợp); Asphodelaceae (Lô hội); Bromeliaceae (họ Thơm); Crassulaceae (Thuốc bỏng, trường sinh, sống đời); Cactaceae (Xương rồng); Dracenaceae (Bồng bồng tiêu biểu cây Lưỡi cọp); Euphorbiaceae (Sữa sói / Thầu dầu tiêu biểu cây Bát tiên); Malvaceae (Cẩm quỳ); Moraceae (Dâu tằm); Nolinaceae (Náng đế); ...
Mọng nước cũng có những đặc tính như xương rồng, có loại dự trữ nước trong lá (Lô Hội), loại trữ nước trong thân (xương rồng), loại trữ nước trong củ (caudex) của một số Sứ.
Mọng nước phần lớn xuất xứ từ Phi Châu. Một vài loại có gai, nhưng không phải mọng nước có gai thì gọi là xương rồng, vì gai của mọng nước không mọc ra từ núm!
Mọng nước chia làm ba loại, loại dự trữ nước trong lá, loại dự trữ nước trong thân và loại dự trữ nước trong củ.
Mọng nước thuộc thực vật có mủ vì vậy có vài loại thậm chí độc hại.
Cách để phân biệt giữa mọng nước và xương rồng là chích vào thân hay lá của chúng, cây có nước trong là xương rồng, cây có nhựa màu sữa trắng đục chảy ra, đó là cây mọng nước họ Thầu dầu/Đại kích/Sữa sói Euphorbiaceae, tất cả cây thuộc họ này đều có nhựa độc: "Ông cảnh" Euphorbia lactea; Bát tiên Euphorbia millii; cây Trạng nguyên Euphorbia pulcherrima...phải hết sức cẩn thận khi tiếp xúc với nhựa vì chúng có thể làm cho viêm, lở loét hoặc gây nhiễm độc, mủ bắn vào mắt gây mù lòa.

Lá của mọng nước thông thường có dạng dài hoặc lá bình thường nên ít khi bị lầm lẫn với lá xương rồng. Cây mọng nước không độc tiêu biểu là Lô hội cây Nha đam và cây Thùa (Agaven).
Agaven sống không cần nhiều ánh sáng, có thể sống ngoài trời mùa đông và có loại sau 20 năm mới có bông, chỉ có duy nhứt một bông trong đời nở ra ở giữa, khi bông tàn thì cây cũng chết.
Lô hội có nhiều chồi một lượt và có bông nhiều lần trong đời, đôi khi bông nở vào mùa đông, nhưng không sống được nơi lạnh dưới 15°C.
Agave
Madagascar palm (thân) Mọng nước
"Tỏi Tây", họ Cảnh thiên/
Lá dầy

Dracaena "Rồng (cái)" - tricolor Dragon tree 
Khi mua cây kiểng cần phải biết rỏ cây thuộc loại xương rồng hay mọng nước vì sự chăm sóc của các cây này khác nhau. Xương rồng và Mọng nước có đặc điểm chung là không thích nước tưới có nhiều vôi, vì vậy nên tưới nước mưa, nước lọc hoặc nước nấu chín.

Mọng nước có rất nhiều họ, mỗi họ có cách chăm sóc khác nhau, thí dụ có loại cần độ ấm (trên 15°C) và thích môi trường có độ ẩm cao như các loại sống bám trên thân của các cây khác trong rừng nhiệt đới tillandsia (cây không khí), epiphyte (Phong lan/Lan gió). Hầu hết các loại mọng nước cần được tưới nước ít nhưng thường xuyên vào mùa hè có nhiều nắng, những ngày hè trời ít nắng hoặc nhiệt độ bắt đầu lạnh (cuối hè năm nay đến cuối xuân năm sau) giảm tưới nước đến mức tối thiểu và nên lập "lịch dưỡng cây".

Xương rồng cần nhiều ánh sáng nhưng không để dưới nắng chói chang trực tiếp vào buổi trưa. Đất cần có 50% cát. Tưới nước ấm với lượng vừa phải, giữa hai lần tưới cần để bề mặt của đất khô 1-2 ngày, tuyệt đối không để ứ nước sẽ làm thúi rể. Mỗi tháng bón phân một lần. Không để lạnh dưới 15°C.

Xương rồng "gối ghim kim cầu vồng"/rainbow pincushion




Xương rồng "Óc sói" tên tiếng Anh "Brain plant"
Euphorbia lactea cristata. Họ Euphorbiaceae.

Kim Long sưu tầm 

Coi Thêm

Kim Bạch Kim 鉑 Thơ Đường Luật Chuyện ngắn sáng tác Chuyện vui Đố vui Phong Thủy Tin Tức

Danh Mục kimlong9999.blogspot.com

Lunar Calendar Lịch ngày Ta Phong Thủy 3 Toa Thuốc, Rượu Bổ Dương: Thốc Kê Hoàn, Thần Tiên Tửu, Thung dung Xà Sàng Tửu Trúng Số Độc Đắc Khui Luôn Jackpot Lời Than Theo Gió Nấu Ăn Kiều đoạn cuối Đố vui Video Hài Architecture Tình Sử Huyền Trân Chế Mân Tên Giang Hồ Tóm Tắt Nội Dung Một Số Phim Hay herald sun news Phim List Nhạc Việt newsweek Vị Trí Mụt Ruồi và Tướng Số Thơ Sưu Tầm Truyện Kiều đoạn đầu abc news daily mail news Tin Tức - Kiến Thức Đàn Ông Thua Chó Chuyện Vui Máy Mắt Đoán Điềm Chuyện Ngắn Kim Bạch Kim Đoạn Trường Tương Tư Anh Hùng Việt English Số Đề Korea Music Nguyễn An Kiến Trúc Sư Tài Ba Xây Tử Cấm Thành Trung Quốc Đọc và Suy Ngẫm cnn news Đồng tình luyến ái của các Hoàng đế trong lịch sử tàu Trăng thề vườn Thúy ** Phận Kiều ♥ Đường Luật Kim Bạch Kim ♥ Chung Một Mái Nhà Đoán Số Mệnh Pha Lê & Thủy Tinh Tiếng Việt Nam Bắc Con Gái Ba Miền Bắc Trung Nam Truyền Thuyết Quỳnh Hương Phụ Nữ Việt Nam Đáng Được Khâm Phục Những Món Ăn Kinh Khủng Nhứt Thế Giới Ý Nghĩa của Kim Bạch Kim - khác biệt giữa Vàng - Vàng Trắng - Bạch Kim Quang Trung Nguyễn Huệ Đại Phá Quân Thanh Cúm Heo Thuốc Ngừa và Thuốc Trị Vi Khuẩn H1N1 Tri Kỷ Chơi Cờ Uống Rượu Ý Nghĩa của Biểu tượng chính thức trang http://kimlong9999..blogspot.com Nguyệt Đùa Bạn Heo Vài Món Ăn Đặc Biệt Miền Nam - Trung - Bắc Việt Nam 21.12.2012 Ngày Tận Thế? Kim Cương & Hột Xoàn

Popular Posts

this is a Non-Profit non-commercial website Trang không vụ lợi không buôn bán Không Quảng Cáo