Showing posts with label Chuyện ngắn Kim Bạch Kim. Show all posts
Showing posts with label Chuyện ngắn Kim Bạch Kim. Show all posts

Tuesday, June 5, 2012

Dịch Cân Tẩy Tủy Kinh cho đến Hết Cuộc Đời

Dịch cân tẩy tủy kinh là những phương pháp tập thể dục, luyện công do ba tàu bày đặt.
Mình đã nghe nói nhiều trong các phim chưởng và có một người quen tập mấy thứ này lâu rồi...cũng người này trước đây đã chỉ cho mình tập khí công thành công.

Lễ vừa qua, có thời gian rảnh rổi và vì cả mùa đông không tập thể thao nên mình gọi điện thoại nói người đó hướng dẫn cho mình bắt đầu tập Dịch cân tẩy tủy kinh qua webcam.

Tập lần đầu chỉ khoảng 15 phút, ráng hết sức mình mới vượt qua được 15 phút này.

Chưn tay, mình mẩy mình sau đó bị mỏi quá trời.
Sau một thời gian nghỉ ngơi, tắm rửa xong, mắt mở không lên nữa.
Mặc dù ít khi ngủ trưa, nhưng vì lễ nên mình leo lên giường khò từ khoảng 2 giờ chiều đến 4 giờ chiều.
Tối đó không ngủ được, tới gần 12 giờ đêm mới ngủ.
Sáng hôm sau đi làm vẫn còn mỏi, ở đâu có bắp thịt là ở đó mỏi.

Hôm nay, hai người đi ăn trưa chung với mình, họ rủ tuần sau đi ăn quán sau giờ làm việc, quán đó ở cách nhà mình không xa, khoảng 30 phút đi bộ,
họ nói:
"Cô có thể ghé nhà rồi đi bộ đến quán đó cũng được mà hén".
Mình mới nói:
"Tui đang mỏi bắp thịt quá trời, từ hôm nay đến thứ 3 tuần sau không biết còn mỏi không? Nếu mỏi thì tui đâu có đi nổi 30 phút bằng giò!".
Người thứ nhứt mới hỏi ngay:
"Cô làm cái gì mà đến mỏi toàn thân lận? Tập thể thao một năm một lần đó hả".
Mình mới nói:
"Ừ, một loại thể thao của tàu, người ta nói tập thứ đó sẽ khỏe mạnh và vì tin như vậy nên các người già hưu trí họ tập mỗi ngày 1 giờ đồng hồ, tập như vậy cho đến hết cuộc đời !".
Người thứ hai mới nói:
"Theo như tôi thấy, cô còn trẻ tập mới một lần có 15 phút mà đã mệt mỏi toàn thân mấy ngày như vậy, những người già tập đến "hết cuộc đời" của họ chắc cũng không lâu lắm đâu".
Người kia mới nói thêm:
"May là cô chỉ bị mỏi bắp thịt thôi và ngày lễ đó không phải ngày Chủ nhựt, chứ nếu mà tập đúng ngay ngày "Chủ nhựt không nói" cô mệt xỉu hay bị thương thì cũng không thể kêu bác sĩ cấp cứu"
Mình mới trả lời:
"Tôi đã dự tính trước rồi, "Chủ nhựt không nói" mà thí dụ tôi đi đụng đồ gẩy ngón chưn chẳng hạn, thì tôi sẽ quay số điện thoại cấp cứu và gỏ lên ống nói ... --- ..."
易筋经 洗髓经 Dịch cân kinh Tẩy tủy kinh: dạy cách tập luyện để giãn gân cốt, giúp khỏe mạnh sống lâu.
Dịch: xê dịch, thay đổi, chuyển động.
Cân: cơ bắp thịt; gân.
Tẩy: rửa sạch
Tủy: xương tủy
Kinh: Kinh mạch, máu huyết. Kinh sách.

... "Hết cuộc đời" không biết vì bịnh chết, già chết, tẩu hỏa nhập ma chết hay vì mệt mỏi do tập Dịch cân tẩy tủy kinh mà chết?
Sưu Tầm những câu chuyện về Thế Giới Bên Kia
Nước Mắt Người Điên Tác giả Kim Bạch Kim
KHI TÔI CÒN TRẺ VÀ THON Tác giả Kim Bạch Kim
BORN TO BE A BUSINESSWOMAN Tác giả Kim Bạch Kim
CHUỘT ĐI TỊ NẠN - RUỒI BỊ NGẤT XỈU Tác giả Kim Bạch Kim
DỰ TIỆC NHÀ GIÀU Tác giả Kim Bạch Kim
NÀNG ẾCH Đi Dạo Tác giả Kim Bạch Kim
RỪNG CÂY BIẾT ĐI Tác giả Kim Bạch Kim
ĐÀN ÔNG THUA CON CHÓ của cùng tác giả
300% MAY MẮN CHO CHẮC ĂN Tác giả Kim Bạch Kim
TRÚNG SỐ ĐỘC ĐẮC-KHUI LUÔN JACKPOT Tác giả Kim Bạch Kim
NỤ HÔN ĐẦU KHÓ QUÊN Tác giả Kim Bạch Kim
NGƯỜI ĐẦU TIÊN Tác giả Kim Bạch Kim
CHUYỆN GIANG HỒ Tác giả Kim Bạch Kim
VÌ SAO PHỤ NỮ VIỆT NAM ĐÁNG ĐƯỢC KHÂM PHỤC Tác giả Kim Bạch Kim

Wednesday, May 30, 2012

Đồ Không Thể Bỏ

Trưa nay đi ăn chung với 3 người đàn ông... mình là người đầu tiên đến bàn ngồi, rồi lần lượt 3 người kia cũng đến, có 1 người đi hơi cà nhắc tới ngồi đối diện... mình mới hỏi:
"Bộ anh đá banh bị què giò hay sao mà đi cà nhắc vậy?". 
Người đó mới nói:
"Tôi bây giờ không còn sức để đá banh nữa, chỉ ngồi coi người ta đá thôi."
Mình mới nói:
"Ngồi coi đá banh mà cũng bị què giò hả :)". 
Người đó mới kể:
"Chiều hôm qua, ở nhà chưn tôi bị đụng đồ nên bị đau", rồi anh ta kể tiếp.
"Vợ của tôi hôm qua có hứng dọn dẹp đồ, cô ta đem những thùng đồ để ở từng dưới nóc nhà xuống rồi bày ra đầy nhà, nhưng cô ta không đem từng thùng dọn xong cái này rồi lấy cái khác xuống, mà đem một lượt 20 thùng xuống, dọn chưa xong thì đã hết hứng hay là mệt nên để một đống ngay giữa nhà, ai đi cũng phải đi vòng đống đồ, và thông thường chỉ xếp qua xếp lại rốt cuộc 20 thùng vẫn nguyên 20 thùng, không bỏ thứ gì hết".

Người thứ 2 mới kể...
"Vợ của tôi cũng sưu tập đồ, nhưng tôi đã lén bỏ một số. Má vợ của tôi cũng hay bỏ đồ trong nhà của tôi cho nên mỗi lần Má vợ báo trước đến thăm ở chơi vài ngày là trước đó vợ tôi đem đồ đi dấu".
Mình mới nói:
"Lại nhà của người khác mà lấy đồ người ta bỏ thùng rác thì có hơi quá đáng không? Bà ta bỏ cái gì anh nói nghe thử xem..."
Anh ta mới kể như vầy (anh ta có hai đứa con 5 và 10 tuổi):
"Mấy năm trước bồn tắm cao su thổi lên để ngoài vườn, mùa hè cho con nít vọc nước chơi, họ bán rẽ nên chúng tôi mua hai cái, một thì thổi lên xài liền còn một thì còn nguyên trong bọc, đem để dành trên từng nóc. Cái để ngoài vườn thì phơi mưa phơi nắng nó đã lủng loang lổ, vợ tôi cứ bắt tôi lấy cao su vá bánh xe đạp vá lại. Mấy năm trời, lổ vá đã nhiều vô số mà vẫn không cho bỏ. Má vợ tôi đến chơi, trong lúc tôi đi làm, con tôi đi học và vợ tôi thì cũng có công chuyện hay đi chợ vắng nhà... Thừa dịp đó, Má vợ đã xì hơi cái bồn tắm bỏ trong xe hơi rồi khi bà ta về đã đem bỏ thùng rác ở đâu đó. Mấy ngày sau vợ tôi mới khám phá ra là mất, hỏi có phải tôi bỏ không. Nhưng lần này thì tôi vô tội".
Tôi mới suy nghỉ: "May là bà má vợ của anh ta đem bỏ cái bồn cao su vá víu đó, nếu không thì có một mùa hè nào đó hai đứa nhỏ con anh ta mỗi năm càng lớn mạnh thêm mà chúng nhảy vô một lượt, hàng chục cái lổ vá nghiệp dư của anh ta cùng bung ra, thì hai đứa bé như hai con cá mắc cạn !"
Anh đó kể tiếp:
"Vợ của tôi thì hay lượm lặt báo quảng cáo hàng tuần của nhiều siêu thị bán đồ rẻ, rồi để một chồng ở một góc bàn. Bàn hình chử nhựt, tôi ngồi đối diện vợ tôi, con trai ngồi kế bên trái của vợ tôi, đối diện ở góc để chồng báo quảng cáo, con gái thì ngồi đầu bàn. Một hôm con gái của tôi nói không muốn ngồi đầu bàn lúc nào cũng nhìn vách tường đối diện, và đòi ngồi kế bên phía tay phải của tôi (là chổ để chồng báo, lúc đó phải dời đi chổ khác). Sau vài ngày, tôi thấy con gái lại đòi ngồi đầu bàn nhìn tường. Tôi mới nói với vợ tôi: Bây giờ bà có chổ để chồng báo rồi há? Vợ tôi chỉ liếc, nhưng tôi biết trong lòng bà ta đang sôi sục máu..."

Người thứ 3 mới kể:
"Má ruột của tôi cũng không bỏ thứ gì hết, quần áo cũ bà ta cũng giữ lại, nói là: những đồ cũ và rách này có thể cắt ra ráp lại may đồ khác mặc. Nhưng cứ giữ mãi quần áo cũ rách ngày càng nhiều mà Má tôi không có thời gian để may".
Anh em người này có tới 9-10 người, trong gia đình da trắng như vậy là nhiều và hiếm lắm.
...
Thông thường phụ nữ thường "bảo vệ" những gì mình có, và có vẻ "chung tình" với vật dụng đã từng ở bên mình. Theo giả thuyết, từ ngàn xưa Nam là những thợ săn, tìm thức ăn về cho vợ con. Phụ nữ chuyên sưu tập, lượm lặt và tiết kiệm.
Sưu Tầm những câu chuyện về Thế Giới Bên Kia
Nước Mắt Người Điên Tác giả Kim Bạch Kim
KHI TÔI CÒN TRẺ VÀ THON Tác giả Kim Bạch Kim
BORN TO BE A BUSINESSWOMAN Tác giả Kim Bạch Kim
CHUỘT ĐI TỊ NẠN - RUỒI BỊ NGẤT XỈU Tác giả Kim Bạch Kim
DỰ TIỆC NHÀ GIÀU Tác giả Kim Bạch Kim
NÀNG ẾCH Đi Dạo Tác giả Kim Bạch Kim
RỪNG CÂY BIẾT ĐI Tác giả Kim Bạch Kim
ĐÀN ÔNG THUA CON CHÓ của cùng tác giả
300% MAY MẮN CHO CHẮC ĂN Tác giả Kim Bạch Kim
TRÚNG SỐ ĐỘC ĐẮC-KHUI LUÔN JACKPOT Tác giả Kim Bạch Kim
NỤ HÔN ĐẦU KHÓ QUÊN Tác giả Kim Bạch Kim
NGƯỜI ĐẦU TIÊN Tác giả Kim Bạch Kim
CHUYỆN GIANG HỒ Tác giả Kim Bạch Kim
VÌ SAO PHỤ NỮ VIỆT NAM ĐÁNG ĐƯỢC KHÂM PHỤC Tác giả Kim Bạch Kim

Thursday, April 12, 2012

Tại Sao Ăn lại Phải Nhai?

... và những câu chuyện khi đi ăn trưa.

Ngày xửa ngày xưa, khi con người mới xuất hiện trên trái đất, họ phải nhai con heo con gà thì đúng rồi.

Nhưng thời đại ngày này, khi có đủ thứ máy: máy xay thịt, máy ép trái cây, máy xay sinh tố, máy xay bột, máy bào sợi củ và cải, nồi nấu nhừ, stick blender, v.v. Tại sao con người ăn lại phải nhai?

Lúa mì, hột gạo người ta xay nhuyễn để làm bột, bột người ta lại phí công làm cho thành sợi, bỏ độc chất (hàn the) vào cho càng dai càng tốt, ép thành sợi mì, sợi bún để rồi khi ăn người ta lại phải nhai, càng dai càng phải nhai nhiều.
Hột đậu nành người ta xay để làm tàu hủ mềm mại, mua về sao không hấp hay luộc làm canh để ăn, mà lại chiên lên cho cứng hơn để lại phải nhai? Sao kỳ vậy hén?

Mấy thứ mềm như bún như mì thì không nói gì, những thứ cứng như cục thịt, nhai riết mòn răng hoặc cục chô cô la, v.v. Những thứ phải nhai đó, nhét kẻ răng, chải răng không kỷ dễ sinh sâu răng.

Em bé khi chưa có răng, không nhai nhưng cũng có thể lớn, mạnh được mà, đúng không? 

Cũng nảy sinh từ suy nghĩ: việc gì không cần thiết thì không làm và pha trộn với một chút ít làm biếng, mà khi Kim ăn thì chọn những thứ càng ít nhai càng tốt.
Thí dụ thay vì ăn cơm, Kim ăn cháo với trứng đánh lên chiên và bỏ vô chút nước để trứng loãng dễ làm cho nó nát ra khi chiên.
Uống nước trái cây ép, cà rốt ép, thay vì phải cạp, nhai mấy thứ đó.
Ăn súp, ăn khoai luộc (để dễ lấy nĩa đè cho nhuyễn) thay vì ăn cơm.
Uống sữa, ăn yaourt thay vì ăn phô mai.
Hồi trưa này ăn dĩa quiche loraine không thịt (một loại khoai tây xắt lát mỏng, trộn trứng, nướng lên), xà lách gồm những thứ đã bào sợi và đậu que luộc, bông cải luộc mềm và cho lên đủ loại dấm (dấm rượu đỏ và trắng, dấm nho, dấm táo, balsamico, v.v) mỗi thứ có vài giọt mà cũng chua lét luôn nhưng ráng "uống dấm" và cho vào xà lách đủ loại dầu (dầu hột nho, dầu hột bí, dầu đậu phộng, v.v). Nhưng không ăn thịt cho dù thịt bầm hay cá cũng không ăn... chọn những món như dành cho người không răng.

Hình như bây giờ đã quen, khi đi chợ mua đồ ăn, Kim luôn luôn suy nghĩ đến: "không biết thứ này làm đồ ăn có phải mất công nhai nhiều hay không?" và luôn chọn những thứ càng ít nhai càng tốt.
Cho đến bây giờ cũng không thấy thèm cái gì cứng thí dụ như cơm, bánh mì, bánh kẹp, v.v.

Ăn đồ dễ tiêu giúp cho thức ăn tiêu hóa dễ dàng hơn, ăn đồ ít phải nhai giúp ích không những cho răng, và hàm ít phải hoạt động, mà còn giúp cho bao tử không phải làm việc nhiều và nhứt là thức ăn đi qua đoạn ruột non, là đoạn ruột dài nhứt (4 đến 5 mét) dễ dàng hơn. Đoạn ruột này quan trọng vì nơi đây cơ thể biến hóa thức ăn thành chất dinh dưỡng đi vào máu. Bình thường, sau khi ăn 1 giờ thì thức ăn đến ruột non và nơi đây bắt đầu hoạt động.
Thức ăn càng cứng, khó tiêu thì bộ phận tiêu hóa phải làm việc càng nhiều, đôi khi thời gian này kéo dài đến 4 hay 5 tiếng.
Nếu trọng tâm của cơ thể là việc tiêu hóa thức ăn thì người đó sẽ cảm thấy buồn ngủ, mệt mỏi, không muốn làm việc.
Khi cơ thể của những người khác còn đang chiến đấu hàng giờ trong bao tử với thịt, cá, tôm, cua, cơm, nui,... thì cơ thể của Kim có lẽ đã duyệt cho các thức ăn: (bột) củ khoai, yaourt, sữa, cháo, nước trái cây,... đi qua tới ruột non rồi. Vì vậy sau khi ăn trưa Kim ngồi nghỉ, ra ngoài trời hít thở không khí khoảng 5 phút hoặc vào phòng nghỉ nhắm mắt khoảng 15 phút là tỉnh táo lại, không mệt mỏi sau khi ăn nữa.
***
Sau đây là những câu chuyện có liên quan đến ăn uống.

Hôm nay đi ăn trưa cùng 3 người nữa, lúc Kim lấy đồ ăn để lên mâm xong ra quầy tính tiền, người tính tiền mới nhắc: "Cô quên lấy muỗng nĩa rồi phải không?". Đúng như vậy, mình quên hihi
Hôm nay chỉ cần có cái nĩa thôi àh, ăn quiche loraine và một chén xà lách và một ly nước ép của trái kiwi.

Đến bàn ngồi ăn Kim cũng là người đến bàn sau cùng, vì lúc lấy đồ ăn thì loay hoay đi đão mấy vòng xem nên ăn thứ gì...
Khi bắt đầu ăn, Kim mới kể là mình quên nĩa, được người tính tiền nhắc. 

Đứa ngồi kế bên mới nói:
"Có nhà hàng người ta cố tình cho ăn bằng tay, không có muỗng nĩa gì hết trong tiệm đó.
Ba, bốn người đi ăn chung, họ đem lên một dĩa thức ăn to để ngay giữa bàn, sau đó mạnh ai nấy thọt tay vào, bóc mà ăn". 
Kim mới nói:
"Điều đó cũng không có gì lạ, vì hiện tại ở một số nước Ả rập, Phi Châu hoặc Ấn độ, người ta cũng ăn bóc, thậm chí Phi Luật Tân họ còn ăn bóc, trên lá chuối. Chắc là để khỏi mắc công rửa chén.
Nhưng tôi không hiểu khi họ ăn súp hoặc thức ăn có sốt thì làm sao họ ăn?".
Đứa khác mới trả lời:
"Khi ăn đồ có sốt thì họ dùng loại bánh mì của Ả rập, Ấn độ (một loại bánh mì trông giống như pancake - bánh kẹp Mỹ) dùng nó để kẹp thức ăn và chấm sốt".
Kim suy nghĩ, nhưng không hỏi tiếp... Nếu một người ngán bánh mì, hoặc dị ứng với bột làm bánh mì, thì họ làm sao ăn (cà-ri chẳng hạn)?

Đứa ngồi bên cạnh kể:
"Có lần tôi đi ăn ở nhà hàng nọ, bên trong họ để đèn mờ mờ và khắp nơi giăng mạng nhện (giả), tiệm này chuyên bán xường đủ loại. Bồi bàn mặc những bộ đồ đen, trên đó có vẻ xương xường trắng, dưới ánh đèn mờ mờ trông như những bộ xương biết đi."
Kim mắc cười quá, khi nghĩ tới ... những bộ xương đem xường tới cho khách...
Đứa đó mới nói:
"Xường còn dính chút thịt, chứ không phải đem xương đến cho khách gậm !"

Đứa khác kể:
"Có một nhà hàng, họ trang trí bên trong như dưới hầm lâu đài cổ của những hiệp sĩ, và cho ăn cũng giống như vào thời kỳ trung cổ: nguyên cái đùi gà, ức gà, xường heo, xường cừu, đem ra thì khách tự dùng răng mà xé thịt vì không có dao hay nĩa. Họ đem cả cái tộ lên, bên trong đựng thức ăn gì đó.
Trước khi món chính được bưng lên, đứa này đã gọi món súp, họ có cho nó cái muỗng làm bằng gỗ để ăn. Nó ăn xong tô súp, bồi đem dẹp hết mà nó quên giữ lại cái muỗng... Đến món chính thì nó không còn muỗng để ăn, dòm không thấy bồi lãng vãng gần đó để xin cái muỗng mới, nên nó phải tự tìm cách để mà ăn... nó nói nó phải lấy cái nắp của cái tộ làm dĩa, đổ thức ăn ra rồi húp. Còn xương gà, xương cừu ăn xong có quyền muốn thảy đâu thì thảy, nó nói nó thảy đại ra sau lưng, trúng ai cũng mặc kệ, chẳng ai phàn nàn ai. Và cũng trong nhà hàng đó, họ có những cái lồng sắt để nhốt người, và cũng có người thật đang bị trói tay treo trong đó".
Kim mới hỏi nó: "Vào thời kỳ trung cổ, hiệp sĩ chắc không có chuối nãi để ăn đâu hén? Nếu tôi đi ăn ở đó, tôi sẽ gọi cho mình món tráng miệng là vài trái chuối...".
* Ông già, bà già vô đó ăn... dưới hầm (thời hiệp sĩ chưa có đèn điện) đèn cầy lu lu không thấy rõ mà đi lạng quạng (đi phòng vệ sinh, đi xin cái muỗng, v.v.) có thể té gãy tay gãy chưn như chơi, nếu vấp phải cục xương to ai quăng đại ở giữa đường (như xương đùi con heo, con cừu chẳng hạn) hoặc bồi đi vấp té, quăng tộ thức ăn nóng vào người của khách.

Đứa thứ tư nói:
"Có lần em tôi rũ đến một nhà hàng mà trong phòng ăn tối đen như mực, nhưng tôi không đi vì tôi không thích ăn nơi tối thui như vậy và cũng không thể ăn thứ mà không biết là mình đang ăn cái gì".

Theo như nó kể, thì đây là một loại nhà hàng do người mù sáng chế ra, bồi bàn là những người mù. Người ta cho rằng, nếu mình không thấy đường, thì những thứ giác khác của mình sẽ nhạy bén hơn, khẩu vị có lẽ cũng sẽ nhạy hơn ... nhưng Kim chưa bao giờ thử.

Kim mới hỏi:
"Tối thui thì làm sao đọc được thực đơn để mà gọi món mình muốn ăn?".
Suy nghĩ một lát, đứa đó mới nói:
"Có lẽ là không có nhiều lựa chọn trong nhà hàng này, có thể là người bồi bàn sẽ nói hôm nay có hai ba món gì đó, rồi khách tự chọn món A hay B hay C".
Cũng đứa đó tự hỏi:
"Tôi nghĩ là họ chỉ làm tối chổ phòng cho khách ăn thôi, chứ trong nhà bếp chắc không có tối và người đầu bếp chắc cũng không phải người mù đâu hén?", và nó nói tiếp:
"Tôi không đi ăn ở chổ ấy cũng vì tôi sợ bị móc túi, lúc nào cũng phải kè kè cái bóp bên cạnh mình."
Kim mới nói:
"Tối như mực thì tên chôm đồ cũng đâu thấy đường mà thấy bóp mày ở đâu để chôm?"
Nó mới nói:
"Ai biết được, lỡ tên chôm đồ mù thì sao?"
Ăn trưa xong, trước khi đứng dậy đi, Kim còn một thắc mắc sau cùng, hỏi nó, nhưng nó cũng không biết phải trả lời làm sao nữa...
"Tối hù như vậy, khi khách ăn xong muốn trả tiền thì làm sao để trả?
Bồi thì mù, mà khách cũng chả thấy đường"...
Nếu ra ngoài quầy sáng để trả thì biết người khách nào ngồi ở bàn nào, chổ nào và đã ăn uống những thứ gì nếu họ đi một đoàn 5-10 người?
Sưu Tầm những câu chuyện về Thế Giới Bên Kia
Nước Mắt Người Điên Tác giả Kim Bạch Kim
KHI TÔI CÒN TRẺ VÀ THON Tác giả Kim Bạch Kim
BORN TO BE A BUSINESSWOMAN Tác giả Kim Bạch Kim
CHUỘT ĐI TỊ NẠN - RUỒI BỊ NGẤT XỈU Tác giả Kim Bạch Kim
DỰ TIỆC NHÀ GIÀU Tác giả Kim Bạch Kim
NÀNG ẾCH Đi Dạo Tác giả Kim Bạch Kim
RỪNG CÂY BIẾT ĐI Tác giả Kim Bạch Kim
ĐÀN ÔNG THUA CON CHÓ của cùng tác giả
300% MAY MẮN CHO CHẮC ĂN Tác giả Kim Bạch Kim
TRÚNG SỐ ĐỘC ĐẮC-KHUI LUÔN JACKPOT Tác giả Kim Bạch Kim
NỤ HÔN ĐẦU KHÓ QUÊN Tác giả Kim Bạch Kim
NGƯỜI ĐẦU TIÊN Tác giả Kim Bạch Kim
CHUYỆN GIANG HỒ Tác giả Kim Bạch Kim
VÌ SAO PHỤ NỮ VIỆT NAM ĐÁNG ĐƯỢC KHÂM PHỤC Tác giả Kim Bạch Kim

Saturday, April 7, 2012

Đánh Ghen là Biểu Hiện sự Kém Thông Minh?

Mình đã nghe nói về nhiều vụ đánh ghen và chính bản thân cũng đã từng xảy ra chuyện một người phụ nữ đã hiểu lầm và nổi cơn ghen bóng, ghen gió. Cô ta như một con chó điên xông vào phòng của mình...

Theo như tuần tự sắp đặt những chuyện ghen tuông đã nghe, thấy và tóm tắt lại thì mình có nhận xét như vầy:

Trong xã hội Á Châu đàn bà ghen phần đông họ rất dữ tợn: xé quần xé áo, đánh đập, rạch mặt người phụ nữ tình địch của mình, hoặc tạt axít người đàn ông mà họ đã từng mê, từng đeo đuổi, từng ăn nằm, từng "yêu" cho dù sau đó đi ngồi tù họ vẫn không sợ, bất kể hậu quả, cứ làm điều phạm luật pháp. Miệng họ nói: "Vì yêu nên mới ghen". Thật là hồ đồ và ngu xuẩn với câu biện bạch đó! Tình "yêu" không thể nào là như vậy, là một sự ác độc khi ghen tuông. Họ lầm lẫn tình yêu với sự ham muốn, chiếm giữ, bám víu một món đồ, một vật đã mẻ, sự ích kỷ.
Những người đàn bà ghen thường là ở tầng lớp kém học, tánh tình xấu xa nên bị người tình xa lánh, bị bỏ rơi, bị chán ngán thì ghen. Thí dụ: y tá mê bác sĩ, nữ công nhân mê kỹ sư, bán quán mê đại gia, bịnh nhân mê bác sĩ, học sinh mê thầy giáo, học dở mê người tài ba, thư ký mê xếp, v.v. Và cho dù biết người đàn ông đã có bạn gái, có vợ thì cũng những người con gái ít học này là dễ bị dụ nhứt, bị những người đàn ông rót đường mật vào tai, hứa hẹn để lường gạt tình. Trên đời có biết bao nhiêu gã gạt người còn lộ liểu, còn trơ trẻn gấp trăm lần hơn gã họ Sở, vậy mà cũng có người mắc bẩy. Ngu dại thì còn trách được ai? 
Còn người con trai yêu một người con gái nhưng vì một lý do gì đó mà duyên nợ không thành thì nghe nói phần đông họ bị thất tình, tự tử hoặc sau đó lấy đại một cô gái nào đó không yêu thương để làm đau khổ thêm một đời người, hoặc đi biệt xứ hoặc ngồi góc nào đó khóc thầm cho duyên số... Viết ra những bản nhạc "thất tình" thê thảm.

Trong xã hội Ả rập, theo tin tức và báo chí hàng ngày đọc được thì đàn bà khi ghen không biết đã làm gì? hay có làm được gì người đàn ông hay không?
Nhưng khi người đàn ông ghen thì nhiều vụ đã cầm súng bắn chết người đàn bà và giết luôn tình địch.
Có nhiều chuyện, vì "danh dự" của gia đình mà những đàn ông hồi giáo còn thua cả con thú (không nỡ giết con của mình) người anh, người cha săn lùng và hành huyết chính em gái, con gái của họ, khi người con gái Ả rập này yêu thương một người không phải đạo hồi hoặc cô gái sống theo lối sống Tây phương (ngủ với đàn ông trước ngày thành hôn).

Trong xã hội Âu Mỹ thì cũng nghe thấy cả nam lẫn nữ đều bị thất tình và thường họ phải vào trại tâm thần để các nhà tâm lý học chửa cho họ. Rồi thất tình nam với thất tình nữ gặp nhau trong trại, nương vào nhau để sống...
Mình có quen với một "nhà tâm lý học" chuyên môn chửa bịnh cho những người thất tình. Sau nhiều năm hành nghề, chính nhà tâm lý học đã bị bịnh "thần kinh không bình thường" luôn. Mình hỏi: "Anh có biết nguyên nhân vì sao chính mình lại bị bịnh hay không?" Thì người đó nói: "có lẽ vì phải chất chứa quá nhiều "rác rưỡi của người khác" trong tâm trí của mình nên mới bịnh".
Tin tức đôi khi cũng nghe những chuyện vì ghen mà bắn chết nhau và đôi khi người chồng vì làm ăn thua lỗ hay gặp chuyện gì đó thất bại rồi tự sát và giết chết cả vợ con, không muốn để cho họ sống tiếp mà không có mình.
Nhưng hình như ở Âu Mỹ, đàn ông hành động việc giết người vì ghen nhiều hơn đàn bà, và có điều lạ là không đọc được những tin người Âu Mỹ tạt axít hay nghe kể đến những vụ họ xé quần, xé áo, đánh nhau ngoài đường vì ghen.

Dựa theo những điều bên trên, mình suy luận và kết luận được:
- Trong xã hội nào cũng có những chuyện ghen tuông.
- Trong xã hội càng có nhiều người kém thông minh hay nói thẳng ra những người ngu dốt thì khi họ ghen, họ chỉ làm theo bản năng, bản chất trong lòng, trong trí suy nghĩ cạn hẹp của họ. Dùng vũ lực để giải quyết một vấn đề.
- Dù tượng Phật để tùm lum trong nhà, đọc kinh ê a suốt năm suốt tháng. Dù có đi Chùa, đi Nhà thờ, đi lạy Allah (thượng đế của Ả rập) ngày bao nhiêu lần đi nữa nhưng tâm trí họ mù mịt không nhận thức được một vài điều mà Phật, Chúa, Allah đã bỏ công, chết đi sống lại tu thiền để dạy cho con người...

Trên thế giới này có bao nhiêu tỷ người tất cả (nam lẫn nữ)? Sao lại vì một người mà phải ghen? Phải sầu não? Phải chết?
Đánh ghen rồi kết quả là mình được cái gì? Chưa từng nghe nói họ ghen tuông mà người kia quay về sống hạnh phúc suốt đời với họ, mà chỉ làm cho người kia kinh tởm, chán chường thêm thôi. Trước sau gì cũng đã sứt mẻ, đã không được, đã mất. Vậy tốn công sức để ghen tuông, dành dựt lại để làm chi?
Tất cả mọi vấn đề trên thế gian này đều có nhiều cách để giải quyết.
Trước hết nên chọn người làm sao để không vướng vào các vấn đề lăng nhăng, rắc rối về tình cảm.
Nếu đã mắc phải rối reng thì giải quyết làm sao để không vì một người mà phải ngồi tù, phải vứt bỏ mạng sống của mình. Người mà thật ra là mình không có duyên nợ hay duyên đã dứt, không xứng đáng nhận tình thương yêu của mình.
Nếu đã quyết định chấm dứt một việc thì đừng bao giờ quay đầu trở lại với kẻ đã từng "phản", phản vợ, phản chồng, phản bạn, phản chủ của họ. Họ đã có lòng phản bội, tức là họ có thể phản lần nữa... hoặc người đã làm bạn mất lòng tin tưởng.
Và quan trọng nhứt, sống cho hiện tại. Không hối tiếc những gì đã mất. Bởi vì trong vũ trụ này không có gì là vĩnh viễn, là mãi mãi, là tuyệt đối. Chính Phật cũng đã bỏ vợ đẹp, bỏ con sơ sanh... Vì vậy, trong tình yêu: "Hãy để bay đi những gì không để cho ta giữ".

Cảm ơn anh Đinh Hùng đã gợi ý !
Sưu Tầm những câu chuyện về Thế Giới Bên Kia
Nước Mắt Người Điên Tác giả Kim Bạch Kim
KHI TÔI CÒN TRẺ VÀ THON Tác giả Kim Bạch Kim
BORN TO BE A BUSINESSWOMAN Tác giả Kim Bạch Kim
CHUỘT ĐI TỊ NẠN - RUỒI BỊ NGẤT XỈU Tác giả Kim Bạch Kim
DỰ TIỆC NHÀ GIÀU Tác giả Kim Bạch Kim
NÀNG ẾCH Đi Dạo Tác giả Kim Bạch Kim
RỪNG CÂY BIẾT ĐI Tác giả Kim Bạch Kim
ĐÀN ÔNG THUA CON CHÓ của cùng tác giả
300% MAY MẮN CHO CHẮC ĂN Tác giả Kim Bạch Kim
TRÚNG SỐ ĐỘC ĐẮC-KHUI LUÔN JACKPOT Tác giả Kim Bạch Kim
NỤ HÔN ĐẦU KHÓ QUÊN Tác giả Kim Bạch Kim
NGƯỜI ĐẦU TIÊN Tác giả Kim Bạch Kim
CHUYỆN GIANG HỒ Tác giả Kim Bạch Kim
VÌ SAO PHỤ NỮ VIỆT NAM ĐÁNG ĐƯỢC KHÂM PHỤC Tác giả Kim Bạch Kim
BẠN HEO Tác giả Kim Bạch Kim

Thursday, April 5, 2012

Làm Sao Để Nói Tiếng Việt Lưu Loát?

Có vài người hỏi: "làm sao mà cô không quên tiếng Việt và có thể nói tiếng Việt lưu loát như vậy?", và họ nhìn mình với ánh mắt như nghi ngờ mình có bí kíp gì đó mà dấu họ, khi câu trả lời là: "Tui cũng không biết nữa !".

Mình suy nghĩ nhiều để tìm nguyên nhân, và có thể đây là một nguyên nhân chính...

Lúc còn nhỏ, Nó là một người hãy gặp người lạ thì thường chỉ ngồi quan sát và nghe họ nói thôi, đôi khi có cạy miệng Nó cũng nhứt định không nói.
Nhưng đối với người quen thì lại khác, Nó nói uyên thuyên, hỏi đủ thứ và nói từ ngữ sai cũng cứ nói, nhứt là những câu tục ngữ nào đó mà Nó chỉ nhớ lờ mờ.
Khi đi học về, Nó thường kể cho người trong nhà nghe những chuyện mình đã gặp, đã xảy ra ở trong trường, ở ngoài đường mà mình nghe và thấy được.

Có một lần câu chuyện xảy ra như vầy...

Lúc đó sau khi đi học về, gặp chị của Nó đang làm việc gì đó trong nhà. Nó bắt đầu kể chuyện...
Một hồi sau chị ấy xuống nhà bếp lấy đồ... Nó cũng đi theo để kể chuyện dù cho không biết chị có nghe hay không mà làm thinh không nói tiếng nào...
Làm gì trong nhà bếp xong, chị lại lên phòng khách làm việc gì tiếp... Nó vẫn đi theo và kể chuyện...
Một lát sau, chị đi phòng vệ sinh, đóng cửa lại... Nó đứng ở phía ngoài cửa và tiếp tục kể chuyện cho chị ấy nghe.
Tới đó thì giờ đây cô không còn nhớ kết cục là sao nữa...
là chấm dứt câu chuyện hay khi chị ấy đi nhà vệ sinh ra, cô vẫn còn chuyện để kể?

Bây giờ ngẫm nghĩ lại, câu trả lời cho câu hỏi bên trên có thể là: "nhờ nói nhiều, nên cô không thể nào quên tiếng Việt !".
Sưu Tầm những câu chuyện về Thế Giới Bên Kia
Nước Mắt Người Điên Tác giả Kim Bạch Kim
KHI TÔI CÒN TRẺ VÀ THON Tác giả Kim Bạch Kim
BORN TO BE A BUSINESSWOMAN Tác giả Kim Bạch Kim
CHUỘT ĐI TỊ NẠN - RUỒI BỊ NGẤT XỈU Tác giả Kim Bạch Kim
DỰ TIỆC NHÀ GIÀU Tác giả Kim Bạch Kim
NÀNG ẾCH Đi Dạo Tác giả Kim Bạch Kim
RỪNG CÂY BIẾT ĐI Tác giả Kim Bạch Kim
ĐÀN ÔNG THUA CON CHÓ của cùng tác giả
300% MAY MẮN CHO CHẮC ĂN Tác giả Kim Bạch Kim
TRÚNG SỐ ĐỘC ĐẮC-KHUI LUÔN JACKPOT Tác giả Kim Bạch Kim
NỤ HÔN ĐẦU KHÓ QUÊN Tác giả Kim Bạch Kim
NGƯỜI ĐẦU TIÊN Tác giả Kim Bạch Kim
CHUYỆN GIANG HỒ Tác giả Kim Bạch Kim
VÌ SAO PHỤ NỮ VIỆT NAM ĐÁNG ĐƯỢC KHÂM PHỤC Tác giả Kim Bạch Kim
BẠN HEO Tác giả Kim Bạch Kim

Sunday, September 4, 2011

"Chị" Hùng Què

Đôi khi trong những giây phút rảnh rỗi cô ta thường suy nghĩ về chuyện này chuyện nọ. Có lần cô ấy tự hỏi: Học võ để làm gì? "Tinh thần võ sĩ" ứng dụng trong cuộc sống thực là như thế nào? Mình có "tinh thần võ sĩ" như thầy đã dạy hay không? Nếu chính mình bị tấn công thì đã biết phải làm sao rồi, nhưng nếu người xa lạ bị tấn công thì mình sẽ xử sự sao đây? Những câu hỏi không có câu trả lời chắc chắn, cho đến một ngày...
Sau đây là câu chuyện có thiệt!

Lúc Nó đang học đại học và sống cuộc đời hoàn toàn tự lập. Điều đó cũng có nghĩa là hàng ngày đi học đôi khi tới chiều, chiều đi làm ca tối cộng với tiền làm và để dành tổng cộng ba tháng hè để có tiền trả tiền mướn nhà, tiền điện nước, tiền vé xe, tiền sách, tiền ăn, tiền quần áo, giày dép, giặt giũ (bột giặt), tắm rửa (xà bông), vệ sinh hàng ngày (kem đánh răng, bàn chải đánh răng) và vệ sinh hàng tháng cho phụ nữ, ... nói tóm lại là tất cả mọi chi phí cho cá nhân. Dù trong tuần mệt mỏi, nhưng nó vẫn có thời gian và siêng năng cuối tuần thức sớm để đi học võ. Hơn 4 năm nó học và tập luyện võ VoViNam, còn vài tháng nữa là thi lên đai vàng.

Một tối nọ trong công việc phải làm, nó lãnh trách nhiệm đưa một nhóm ba người Hàn quốc đã đi hội nghị ban ngày và hôm đó họ muốn đi tham quan thành phố lớn vào đêm.
Dẫn cho coi chổ này chổ nọ xong, nó dẫn họ vô quán để họ thưởng thức Bia, sau đó cho họ về quán trọ ngủ cho ngon giấc. Hôm đó có đá banh nên truyền hình vặn và có một số người trong quán đang ngồi chăm chú xem.
Sau một hồi ăn uống ngồi nói chuyện, nó xin phép đi phòng vệ sinh... vào đó cũng khoảng 10 phút vì còn phải sửa soạn sắc đẹp, thoa son lại sau khi ăn trôi hết, chải tóc, v.v. vừa ra thì nó thấy có một nhóm "đầu trọc" phát-xít khoảng 6-7 đứa, đứa nào đứa nấy khá to con đang gây sự với 3 người khách nó dẫn đi và chúng đã bắt đầu xáp lại gần họ và xô đẩy.
Trong tình huống này nó suy nghĩ nhanh, chỉ có 2 con đường để nó phản ứng. Một là giả bộ như không nghe không thấy, quay trở vô phòng vệ sinh trốn tránh. Hai là tiến về phía khách để giúp họ. Nó đã chọn biện pháp thứ 2.
Sau đó, như dự đoán... nắm tay bay vèo vèo, chưn cẳng đá lung tung, ly bay, ghế ngã loạn xạ...
Khi cảnh sát đến, trong nhóm 3 khách và Nó, chỉ có Nó là bị què giò.
Đến lúc này nó mới sực nhớ ra: tía má ơi, Hàn là xứ sở của Taekwondo Thái cực đạo, mà 3 người Hàn này lại là đàn ông trung niên, kinh nghiệm tập luyện võ của họ có lẽ đầy người, họ chắc thừa sức "một thắng mười".
Vụ đánh lộn đó sau cũng ăn trét, bốn người chúng tôi chỉ tự vệ nên hoàn toàn không gặp khó khăn gì cả.

Cẳng bị bó bột nên mấy tháng sau người ta thi lên đai, cô phải ngưng tập luyện không thể thi. Nhưng cũng trùng hợp là cô phải nghỉ để chuẩn bị thi ra trường. Sau đó cô tiếp tục con đường VoViNam và đã có đai vàng.

Lúc cô mang cẳng bó bột cà nhắc về thăm gia đình, người nhà nghe chuyện xong còn chọc và cũng từ đó cô có biệt danh (không phải Anh hùng mà là) "Chị hùng què".

Theo cuộc phỏng vấn gần đây được biết: Nếu không ai mướn cô làm nghề hiện tại, cô ta sẽ không ngần ngại đăng ký xin việc làm "bảo vệ cá nhân" cho V.I.P. - personal/private bodyguard.
Sưu Tầm những câu chuyện về Thế Giới Bên Kia
Nước Mắt Người Điên Tác giả Kim Bạch Kim
KHI TÔI CÒN TRẺ VÀ THON Tác giả Kim Bạch Kim
BORN TO BE A BUSINESSWOMAN Tác giả Kim Bạch Kim
CHUỘT ĐI TỊ NẠN - RUỒI BỊ NGẤT XỈU Tác giả Kim Bạch Kim
DỰ TIỆC NHÀ GIÀU Tác giả Kim Bạch Kim
NÀNG ẾCH Đi Dạo Tác giả Kim Bạch Kim
RỪNG CÂY BIẾT ĐI Tác giả Kim Bạch Kim
ĐÀN ÔNG THUA CON CHÓ của cùng tác giả
300% MAY MẮN CHO CHẮC ĂN Tác giả Kim Bạch Kim
TRÚNG SỐ ĐỘC ĐẮC-KHUI LUÔN JACKPOT Tác giả Kim Bạch Kim
NỤ HÔN ĐẦU KHÓ QUÊN Tác giả Kim Bạch Kim
NGƯỜI ĐẦU TIÊN Tác giả Kim Bạch Kim
CHUYỆN GIANG HỒ Tác giả Kim Bạch Kim
VÌ SAO PHỤ NỮ VIỆT NAM ĐÁNG ĐƯỢC KHÂM PHỤC Tác giả Kim Bạch Kim
BẠN HEO Tác giả Kim Bạch Kim

Nghe thêm nhạc lời Việt

Tiếng Hát Quay Tơ
Tình Đại Gia
Người Con Gái Đến Sau
Cởi Áo Tắm Mưa
Trong Nước Mắt Em Tôi Thấy Thiên Đàng
Buồn Muốn Chết
Đằng Sau Giàn Hoa Mướp
Giọt Lệ Ăn Năn
Em Sài Gòn
Còn Yêu Em Mãi
Có Điều Gì Gần Như Niềm Tuyệt Vọng
Lá Thư
Biết Ra Sao Ngày Sau
Nhớ Sài Gòn
Ghen
Giết Người Anh Yêu
Em Gái Miền Nam
Người Em Gái Gia Long
Yêu Cô Gái Miền Tây
Huyền Thoại Người Con Gái
Ngày Mai Đây Khi Tôi Chết Đi
Điều Gì Đó Mãi Yêu Người Thôi
Đêm Mê Linh
Bỗng Dưng Muốn Khóc
Động Hoa Vàng
ĐƯỜNG XA ƯỚT MƯA - Sĩ Phú
CẢM ƠN EN SÀI GÒN - Vũ Quốc Việt
EM VẪN KHÔNG ĐỔI THAY - Ngọc Lan
CÂU CHUYỆN ĐẦU NĂM - Hoàng Oanh
ĐỒI THÔNG HAI MỘ - Trường Vũ
DU TIÊN thơ của TẢN ĐÀ - Yến Khoa/Mai Tuấn
QUỲNH HƯƠNG - Duy Quang
TRỞ VỀ CÁT BỤI - Thế Sơn

Saturday, March 12, 2011

Thời Thiếu Nhi của Cô Long

Ba Má đặt cho cô cái tên này, có lẽ vì cô sanh ra vào năm rồng hay vì ba má muốn tánh của cô như rồng "dữ oai", hoặc là họ dự định tên Long sẳn sàng để chờ đợi một chàng công tử, nhưng lỡ lọt ra cô nên từ khi sanh ra, cô đã là Long.

Cô Long là một người cũng thông minh, cô có năng khiếu chơi, chơi bất kỳ trò gì cho con gái lẫn con trai, học qua một lần là cô chơi được và nếu tiếp tục thích thú với trò chơi đó thì cô còn chơi càng lúc càng khá, có lẽ vì vóc dáng, sức mạnh và trí tuệ của cô đi trước 2 đến 3 tuổi so với những đứa con gái cùng lứa.
*
Lúc đi học tiểu học, Long không có ấn tượng tốt về các cô giáo, thầy giáo. Thật ra thì cũng có cô giáo như vầy thầy giáo như khác, nhưng những gì bình thường thì dễ phai lợt theo thời gian, còn những gì xấu hoặc gây sóc thì người ta thường nhớ dai, là dấu ấn sâu đậm trong ký ức, nhứt là đối với con nít.
Có hai cô giáo và một thầy giáo mà Long còn nhớ kỹ hành động của họ cho dù tên của họ Long đã quên mất... Ở đất nước tự do, hành vi này gọi là "emotionally abused" mà VN không có từ tương đương sát hoặc đúng nghĩa để dịch, một hành vi có tội trước pháp luật "a criminal act".
Trong lớp học tiểu học của Long có những đứa học rất kém, không biết vì hoàn cảnh hay trí óc không được sáng suốt cho lắm. Nhưng thay vì giúp đở, dạy dổ, cô giáo đó đứng trước cả lớp đã hăm nhiều lần là sẽ treo cổ con bé kia ở cột cờ. Mặc dù người lớn ai nghe nói như vậy, họ cũng biết là chuyện sẽ không thể nào xảy ra, nhưng thử đem đi hỏi những đứa bé 5-6 tuổi thì hỏi nó có tin là thật hay không?

Một cô khác dạy toán, mỗi lần bà ta kêu học trò lên bảng giải bài, thì toàn lớp im lặng như tờ, cây kim mà rớt xuống lúc đó chắc cũng nghe cái keng. Bà giáo này lùn, gương mặt xấu xí và dữ lắm. Chính tổ tiên của bã cũng gốc ba tàu họ Lữ (Lữ Bố), nhưng có một lần một đứa gốc chợ lớn lên bảng giải không được bài toán gì đó, bà ta lấy nguyên một cuốn sách toán dầy đập lên đầu con nhỏ đó, làm nó càng mất bình tỉnh và lú lẩn hơn và bà ta hành hạ nó như vậy, theo ký ức của Long là lâu lắm.

Còn một ông thầy bắc kỳ già thì chuyên môn thiên vị. Học sinh bắc lên trả bài, mới mở miệng ra là mặt ổng tươi ngay và luôn luôn khen thưởng cho điểm 9 điểm 10, những đứa khác thì bắt bẻ từng dấu chấm dấu phẩy, tìm rác thì tìm mãi cũng ra, những đứa xuất sắc trong tất cả các môn khác, mà là người nam thì chỉ được tối đa 8 điểm là may mắn lắm rồi đó em.
Có lần ổng chê thẳng mặt trước cả lớp: nam kỳ nói sai dấu hỏi và ngã, nhưng còn bắc kỳ thì sao? "tr đọc thành ch" thí dụ vẽ tranh thành ra vẽ chanh, trong những trường hợp như vậy thì Long phải đoán coi ổng muốn vẽ cái gì đây?, "l đọc thành n" làm thành nàm, "s thành x" và "? ngã" thì họ đọc Long cũng chẳng phân biệt được, thì không sao hết hả? Bằng chứng là ổng đọc chính tả Long viết sai nát hết đó, cố gắng lắng tai nghe lắm rồi đó chứ bộ! Năm xui xẻo đến tận mạng, ví như chơi cờ bị dí không còn nước để đi mà thành quách trơ trụi chỉ còn một tướng một Sỹ (là cây viết), bị đì 20 000 dặm dưới đáy biển... gặp ổng, Long kể như bị te tua Long giáp, như thân gái chống với kẹ chiến bào tơi tã, vì lần nào khi trả bài viết chính tả trở lại, trên trang giấy trắng mực tím của Long (Long nghi mình viết sai cũng gạch bỏ viết lên phía trên chữ đó), mực đỏ của ổng đầy trang, nhìn vô hoa mắt chóng mặt không biết mình có đúng được chữ nào hay không luôn. Nào là khoanh tròn, gạch đít, lời chê hay gọi cho bóng bẩy là lời phê bình, loạn xạ hết. Mấy bài chính tả đó rinh đi thi "ai vẽ tranh 3 màu trừu tượng nhứt", chắc thế nào cũng được hạng cao! Long viết sai tùm lum vì khi chú tâm đến chấm và phẩy thì lại thua bởi cái giọng bắc kỳ đảo lộn "ch và tr", "? và ~", "l và n" của ổng.
Long phải ngậm đắng nuốt cay, thấy những chuyện bất công có miệng mà bất lực như kẻ câm hay người bại liệt.

Cũng trong năm học đó, Long quan sát và khám phá ra được một điều mà cô cho là xấu, đáng khinh, nên nhứt định không làm trong suốt cuộc đời của mình...
Có một con nhỏ học cùng lớp, cha nam má bắc hàng ngày nó nói tiếng nam, đến khi ông thầy đó bắt nó lên trả bài, tự nhiên giọng nó trở thành bắc. Vậy mới biết như thế nào là "gió chiều nào phất theo chiều đó, một người có thể buông bỏ lập trường, sử dụng tất cả mọi thủ đoạn hoặc nhảy qua nhảy lại miễn sao phần lợi thuộc về mình".

Còn cô Long thì... cho đến ngày hôm nay, ai bỉu Long ghi ra lời bản nhạc Việt Nam để dịch ra tiếng Anh coi họ hát cái gì, cô Long cũng viết sai bét chính tả vì bài hát 99% là hát bằng tiếng bắc kỳ không à !

**
Một cá tánh khác của cô Long, những gì ép buộc thì cô lại không muốn làm hay làm qua loa cho có lệ. Những lúc nghỉ hè, Long cũng không được yên thân, phải tụ tổ tụ tập để "hoạt động". Người ta dọa cô: không hoạt động hè sẽ không được cấp giấy đi học tiếp, vì vậy miễn cưỡng cô đi hoạt động.
Sáng thức dậy, trời chưa sáng hẳn đã đi tập họp ngoài sân của phường để tập thể dục, chiều tối lại tập họp ca hát gì đó từ 7 giờ cho tới 10 giờ khuya, ngoài ra con gái còn phải tập múa để cuối hè trình diễn, những kiểu múa nhìn thôi cũng đã nổi da gà, ớn lạnh xương sống vì... kỳ cục, đến bây giờ xem truyền hình của VN thiếu nhi cũng múa y chang kiểu đó, coi chẳng giống ai! Có những đứa con cháu "cách mạng" hay nói trắng ra là con - cháu - chít của Việt cộng, nó hăng hái tranh dành cái chức "đầu đảng" của nguyên đám nhóc, rồi còn có nhóm trưởng nhóm phó của một nhóm khoảng 6-7 đứa. Cô Long thì chẳng có hứng thú làm tay sai cho người ta để đi theo dỏi đứa này hay đứa khác trong nhóm để mà báo cáo hàng tuần cho người hướng dẫn thiếu nhi, cũng là một tên nhóc 16-17 tuổi, bon chen kiếm điểm để được quyền lợi gì chả hiểu. Nhưng chỉ vì tánh tình của cô khá phóng khoáng và những đứa nhỏ trong tổ biết tánh cô, nên năm nào hè đi "hoạt động" là trong nhóm cô được bầu làm nhóm trưởng. Nhiệm vụ của nhóm trưởng ngoài việc báo cáo ghi tên đứa nào không hợp tác, nhóm trưởng còn có nhiệm vụ thức sớm hơn để đi lôi kéo đánh thức những đứa trong nhóm đi tập thể dục bất kể tên đó có muốn hay là không, không tập thì ghi sổ để hàng tuần kiểm điểm, hướng dẫn thiếu nhi và tổ trưởng thay phiên nhau nói dai nói dài, nói dai dẳng nhằm hù dọa cái tên bất hợp tác đó.

Cô Long không thích thức sớm, nhứt là vào những ngày "nghỉ" hè, nên cô đâu có thèm đi kêu réo ai, đến nỗi những đứa trong nhóm phải đi đến tận nhà kêu cô vì họ sợ cô bị cách chức thì coi như họ phải khổ đưới tay bọn kia. Biết như vậy nên nhiều lúc cô ráng thức, nhưng đôi khi làm biếng quá cô cho người ra nói là cô bị bịnh không đi tập.
Những đứa trong nhóm bầu ai làm nhóm trưởng thì tổ trưởng hay hướng dẫn phải chấp nhận không dám bác bỏ để chứng tỏ họ không phải là độc tài, miễn cưỡng lắm họ chấp nhận Long, nhưng phó nhóm lại là một đứa "muốn" thành con hùa theo VC.
Dù với tuổi 12, nhưng sau bao ngày tháng đối phó với bọn hướng dẫn thiếu nhi phường xã, cô trở nên một người có ít nhiều kinh nghiệm đối phó với nó. Thành viên trong nhóm của cô ai cũng tốt cả, không tốt điểm này cũng xuất sắc điểm khác, và vậy là mùa hè nữa lại trôi qua mỹ mãn cho mọi người trong nhóm của cô Long.
Những mùa hè cô hoạt động, số người trong nhóm của cô hàng năm lại càng tăng, đến lúc thì quá lộ liễu nên hướng dẫn cho cô làm tổ trưởng luôn, tổ phó lại là ex tổ trưởng những năm trước.
12 tuổi, tuy ốm nhưng cô cao 155cm. Một lần cũng vào cuối hè, cô phải cùng hướng dẫn thiếu nhi của phường đi lên quận họp. Tới đó hơi sớm, mới bước chân vào chổ họp thì một trong những người điều hành tưởng cô là hướng dẫn thiếu nhi, mời cô ngồi chổ dành riêng cho hướng dẫn, họ mời cô dùng nước trà và bánh, trái. Cô biết là họ tưởng lầm nhưng cô vẫn không nói, cô uống trà, ăn bánh no bụng, lấy nguyên một nải chuối xiêm vừa đi vừa ăn, cô lẻn đứng dậy chuồn đi chổ khác để họ khỏi phát hiện mà đuổi thì quê. Thức ăn thức uống đã vô bụng rồi, biết được không lẽ họ bắt ói ra sao?
***
Phải nói, cô Long không phải là người sợ thể thao, cô rất siêng năng và rất hứng thú trong những môn thể thao mà cô ưa thích. Lúc mới 4 tuổi, có lần người nhà dẫn cô đi đến nhà một thương gia chơi và thăm viếng, nhà ông ta có hồ bơi. Thấy nước cô không nói không rằng nhào xuống bơi, mang cả dép lẫn quần áo. Người nhà và ông thương gia sợ quá tưởng cô sẽ bị chết chìm vì đó là chổ sâu, nhưng lạ lùng thay sau này người nhà kể là lúc đó cô quơ tay chân bơi chó nhưng hoàn toàn không bị chìm. 7 tuổi thì cô biết bơi và 12 tuổi thì cô là thành viên đội bơi của quận. Chung kết bơi lội toàn thành phố cô được hạng 3 trong 5 người lứa tuổi từ 10 đến 15.
*****
Hiện tại, cô Long đang làm nghề "chơi chuyên nghiệp", có thể nói là: "chơi tiền của thân chủ để làm lợi cho thân chủ và ăn huê hồng trên số tiền đó". Cô tự đặt ra một quy luật: "tuyệt đối không chơi với số tiền của mình làm ra".

Sưu Tầm những câu chuyện về Thế Giới Bên Kia
Nước Mắt Người Điên Tác giả Kim Bạch Kim
KHI TÔI CÒN TRẺ VÀ THON Tác giả Kim Bạch Kim
BORN TO BE A BUSINESSWOMAN Tác giả Kim Bạch Kim
CHUỘT ĐI TỊ NẠN - RUỒI BỊ NGẤT XỈU Tác giả Kim Bạch Kim
DỰ TIỆC NHÀ GIÀU Tác giả Kim Bạch Kim
NÀNG ẾCH Đi Dạo Tác giả Kim Bạch Kim
RỪNG CÂY BIẾT ĐI Tác giả Kim Bạch Kim
ĐÀN ÔNG THUA CON CHÓ của cùng tác giả
300% MAY MẮN CHO CHẮC ĂN Tác giả Kim Bạch Kim
TRÚNG SỐ ĐỘC ĐẮC-KHUI LUÔN JACKPOT Tác giả Kim Bạch Kim
NỤ HÔN ĐẦU KHÓ QUÊN Tác giả Kim Bạch Kim
NGƯỜI ĐẦU TIÊN Tác giả Kim Bạch Kim
CHUYỆN GIANG HỒ Tác giả Kim Bạch Kim
VÌ SAO PHỤ NỮ VIỆT NAM ĐÁNG ĐƯỢC KHÂM PHỤC Tác giả Kim Bạch Kim
BẠN HEO Tác giả Kim Bạch Kim

Nghe thêm nhạc lời Việt
Tiếng Hát Quay Tơ
Tình Đại Gia
Người Con Gái Đến Sau
Cởi Áo Tắm Mưa
Trong Nước Mắt Em Tôi Thấy Thiên Đàng
Buồn Muốn Chết
Đằng Sau Giàn Hoa Mướp
Giọt Lệ Ăn Năn
Em Sài Gòn
Còn Yêu Em Mãi
Có Điều Gì Gần Như Niềm Tuyệt Vọng
Lá Thư
Biết Ra Sao Ngày Sau
Nhớ Sài Gòn
Ghen
Giết Người Anh Yêu
Em Gái Miền Nam
Người Em Gái Gia Long
Yêu Cô Gái Miền Tây
Huyền Thoại Người Con Gái
Ngày Mai Đây Khi Tôi Chết Đi
Điều Gì Đó Mãi Yêu Người Thôi
Đêm Mê Linh
Bỗng Dưng Muốn Khóc
Động Hoa Vàng
ĐƯỜNG XA ƯỚT MƯA - Sĩ Phú
CẢM ƠN EN SÀI GÒN - Vũ Quốc Việt
EM VẪN KHÔNG ĐỔI THAY - Ngọc Lan
CÂU CHUYỆN ĐẦU NĂM - Hoàng Oanh
ĐỒI THÔNG HAI MỘ - Trường Vũ
DU TIÊN thơ của TẢN ĐÀ - Yến Khoa/Mai Tuấn
QUỲNH HƯƠNG - Duy Quang
TRỞ VỀ CÁT BỤI - Thế Sơn

Wednesday, August 11, 2010

Nước Mắt Người Điên - Truyện Ngắn Kim Bạch Kim

Có phải cách bộc lộ cảm nhận của người điên là thành thật nhứt?
Cũng như những đứa trẻ không biết đè nén buồn, giận, vui, thất vọng, v.v., những cảm nhận mà người lớn bình thường gọi là kềm chế, dồn ép trong lòng, để trong bụng, che dấu bộ mặt thật, nghiến răng chịu đựng, ngậm đắng nuốt cay. Có những người ruột đứt từng đoạn, con tim rỉ máu, đau thấu tim gan họ cũng nhứt định không để lộ ra ngoài, không rơi một giọt nước mắt!
Đó là những câu hỏi khiến tôi suy nghĩ mấy hôm nay, sau khi nhìn thấy một người điên.

Quanh vùng, dạo này hình như người điên ngày càng nhiều. Đếm sơ cũng 5 người đánh giá được họ không bình thường cho lắm. Bốn người Tây và một người gốc Ả Rập, tuổi của họ khoảng cuối 30 đến đầu 60, bốn đàn ông và một người đàn bà.

Nhận xét một cách khách quan, điên có 3 loại: loại hiền, loại dử và loại nói nhiều.
Điên hiền thì vô hại, họ chỉ đi lang thang, đi tay không, không nói với ai tiếng nào và đôi khi họ cười một cách khá khả nghi. Điên dử thì bất chợt chửi mắng người đi đường dù người bị chửi không đụng chạm gì đến họ, những người điên này thì khá nguy hiểm cần phải đề phòng. Và loại thứ ba thì hơi phiền vì họ nói nhiều nghe phát mệt. Họ nói không chấm không phẩy, nói chuyện trên trời dưới đất, nói không cần người nghe, nói lớn tiếng nhưng không ai hiểu họ muốn nói cái gì.

Vì là người đàn bà duy nhứt trong số 5 người không bình thường mà trên đường đi làm, đi chợ, đi dạo quan sát được, nên tôi chú ý đến người này nhiều và cũng đề phòng mỗi khi gặp mặt.
Lần đầu tôi cho bà ta vào nhóm người điên khi đi làm về cách đây khoảng 3 năm, trên chuyến xe điện ngầm, trong cùng toa, phía sau cách ghế tôi ngồi khoảng 4-5 hàng. Tôi nghe giọng của người đàn bà lớn tiếng chửi ai đó, quay lại dòm thấy bà ta chửi hai người đàn ông gốc Ả rập, có lẽ là Iran, Ma-rốc hay Thổ. Đàn ông Ả rập, đạo Hồi nổi tiếng là giống người coi đàn bà thua con chó, thấy họ vuốt ve chó họ nuôi chứ chưa từng thấy họ vuốt ve đàn bà của họ ở ngoài đường, những người phụ nữ đã bị bắt bịt từ đầu đến bàn chưn, đôi khi con mắt cũng có vải lưới che. Vậy mà bà điên chửi hai người đó thậm tệ, chửi tàn canh gió lộng, chửi xối xả như mưa. Chửi đại khái là: "đàn ông Ả Rập tồi bại". Tôi tưởng họ sẽ đập cho bả một trận, nhưng kỳ lạ họ vẫn tươi cười khi tới trạm họ ra khỏi xe, thật là chuyện có một không hai, chưa từng thấy.
Lần thứ hai, vào một buổi sáng sớm tại trạm chờ đợi xe, trên băng ghế có một bà già dân du mục ngồi chờ xe đi làm. Bà điên hôm đó tự nhiên lấy một chai rượu ai uống xong để gần băng ghế, giơ cái chai không lên định đập lên đầu bà già, may bà kia phát hiện được, giực thót mình, mau lẹ đứng dậy chạy xa chổ khác, cũng may bà điên không chạy theo, vì hình như bả chỉ muốn dành chổ ngồi một mình trên cái băng dài 4 người có thể ngồi đó.
Lần nữa buổi tối khoảng 10 giờ, đi về ngang chổ bến xe, bà điên ngồi bên kia đường, hướng xe ra phố, tôi đi bên đây đường, hướng xe về nhà. Tự nhiên bả chửi tui, không nhớ chửi gì vì tôi đi thẳng bước, phớt tỉnh Ăng-lê; chửi lại cũng vô ích thôi, nên tôi coi như không nghe không thấy.
Lại một lần khác, đi trên cùng một chuyến xe ra phố vào cuối tuần, bả lên sau vài bước, lại ngồi chổ ngay trước mặt, ghế đối diện với tôi. Tuy biết ngồi gần bà điên là nguy hiểm, nhưng hôm đó vì không muốn nhượng bộ đi chổ khác, nên tôi ngồi lì trước mặt bả nhưng luôn đề phòng. Gặp hôm bả tỉnh, bả nói chuyện. Tôi ngồi nghe mà không đáp trả cũng không mở miệng có ý kiến... Câu chuyện tóm tắt là: cách đây hơn 20 năm đầu óc bà ta đã không được bình thường nên ai đó lùa bả hay chính bả chạy vô sống trong nhà thương điên, tại nơi đây người ta cho uống thuốc gì đó hàng ngày, và mỗi khi lên cơn điên thì đè chích cho thuốc an thần để người điên yên lại, không còn chống cự được. Bả cũng biết, điên vào nhà thương điên sẽ bị điên thêm. Ước muốn của bả lúc đó là muốn có con hoặc xin con nuôi, nhưng rốt cuộc không thể có được... Vì sao người ta thả bả ra khỏi nhà thương điên sau 20 năm, để bây giờ sống trong xã hội đa số là người bình thường này thì vẫn là một thắc mắc không lời giải đáp.
Lại một lần, sau khi đi làm về, ghé ngang quán ăn nhanh mua đồ ăn, lại gặp... Hôm đó bả đặt món ăn nhưng lại thiếu tiền, quay qua xin người này người kia 50 cents, rốt cuộc cũng có một thanh niên cho! Cách đây khoảng nữa năm, thì thấy bà điên đi với một người đàn bà già khoảng 70 tuổi và nói chuyện rất nhỏ nhẹ với bà già kia bằng tiếng nước của họ.
Từ những lần gặp, quan sát và nghe chuyện, có thể suy luận ra là: bà điên này tuổi khoảng cuối 40, có một mẹ già, là người gốc đông âu Latvia, Croatia hay Liên xô vùng đó, đã điên cách đây hơn 20 năm, hiện không có chồng và con cái, có lẽ bị bắt đi làm ở đâu đó chổ dành cho người không bình thường hay khuyến tật, có khi điên nhưng cũng có lúc tĩnh và khi điên lên thì thuộc loại điên dữ.
Lần gặp gở cách đây đúng một tuần, cũng là ở trên xe, khi xe chạy được vài trạm tôi thấy bả òa khóc, khóc như một đứa trẻ, khóc mở miệng thấy chỉ còn 2 cái răng nanh, khóc nước mắt đầm đìa, đồng thời nhìn người này người kia kể chuyện... vì vừa kể vừa khóc hơi khó nghe, nhưng tôi ráng chú ý lắng tai nghe bả kể chuyện gì?
Thì ra má của bả vừa mất, nguyên nhân là chảy máu trong nội tạng. Bà điên khóc có lẽ vì thương xót hòa lẫn sự hối hận điều gì đó, vì trước phút đến trạm phải xuống xe, câu cuối cùng tôi nghe được là: "Mẹ của tôi chắc đau đớn lắm trước khi chết, nhưng bà không than một lời!".

Người điên hình như cũng có tình cảm và cũng biết đau đớn như người bình thường!
Văng vẳng bên tai tôi nhớ lời một bài hát: "...tôi chỉ là người điên trong vườn bông tình ái... người điên không biết nhớ và người say không biết buồn"...



Điên là từ ngữ trong dân gian gọi chung cho những người tâm trí và hành động kỳ dị, khác biệt rỏ rệt so với số đông. Bóng bẩy hơn, bác sĩ thường không gọi bịnh nhân của mình bị điên mà gọi là rối loạn tâm thần, bịnh thần kinh. Điên có nhiều loại và nhiều nguyên nhân.
Paranoid Schizophrenia là bịnh rối loạn tâm thần, được bác sĩ tâm thần chẩn đoán
thường nhứt.
Paranoia, παράνοια tiếng Hy lạp có nghĩa "bên cạnh sự suy nghĩ", beside thoughts. Schizophrenia cũng từ tiếng Hy Lạp gồm 2 từ, từ đầu "chia ra, phân ra" và từ sau "tâm thần", gom lại có thể dịch "tâm thần phân chia", split mind.
Dạng bịnh tâm thần này được bác sĩ người Thụy sĩ Eugen Bleuler khám phá và đặt tên cho, vào năm 1908.
Mùa Đông Của Anh (1970)
Nhạc - Lời - Hát bởi ♫ Trần Thiện Thanh ♫ ♪ Nhật Trường ♪
Sanh 1942 tại Phan Thiết - Mất năm 2005 tại Cali

Ngày nào anh yêu em, anh đã quên trong cay đắng tuyệt vời.
Ngày nào em yêu anh, em hảy quên với trời hạnh phúc mới.
Em ơi Đông lại về từ trăm năm lạnh giá
Tim anh như ngừng thở, từ sau ân tình đó...
Em nghe không? Mùa đông, mùa đông...

Ngày nào ta xa nhau, anh bước sâu trong vũng tối nhạt nhòa
Từng mùa đông theo qua, anh đã quen với đỉnh đời băng giá...

Xưa hôn em một lần, mà đau thương tràn lấp
Anh yêu em một ngày rồi xa em trọn kiếp
Nên anh yêu mùa đông, nên anh yêu mùa đông, ôi Mùa Đông của anh.

Điệp khúc:

Anh chỉ là người điên trong vườn hoa tình ái.
Anh chỉ là người say bên đường em nhìn thấy.
Em đi đi, người điên không biết nhớ và người say không biết buồn...

Những cuộc tình dương gian, muôn đời không nghĩa lý...
Nhưng người vẫn tìm nhau trong vòng tay tình ý
Như đôi ta... niềm yêu xưa chỉ còn lại vì sao anh lẻ loi.

Trời lập đông chưa em, cho lũ dơi đi tìm giấc ngủ vùi
Để mặc anh lang thang, ôm giá băng ngỡ thầm người yêu tới.
Đêm chia ly em về, đường khuya em bật khóc...
Anh xa em thật rồi, làm sao quên mùi tóc
Em hỡi em, có phải tình băng giá là tình đẹp trên thế gian
...
Em hỡi em, có phải tình băng giá là tình nồng hai chúng ta.



KHI TÔI CÒN TRẺ VÀ THON Tác giả Kim Bạch Kim
BORN TO BE A BUSINESSWOMAN Tác giả Kim Bạch Kim
CHUỘT ĐI TỊ NẠN - RUỒI BỊ NGẤT XỈU Tác giả Kim Bạch Kim
DỰ TIỆC NHÀ GIÀU Tác giả Kim Bạch Kim
NÀNG ẾCH Đi Dạo Tác giả Kim Bạch Kim
RỪNG CÂY BIẾT ĐI Tác giả Kim Bạch Kim
ĐÀN ÔNG THUA CON CHÓ của cùng tác giả
300% MAY MẮN CHO CHẮC ĂN Tác giả Kim Bạch Kim
TRÚNG SỐ ĐỘC ĐẮC-KHUI LUÔN JACKPOT Tác giả Kim Bạch Kim
NỤ HÔN ĐẦU KHÓ QUÊN Tác giả Kim Bạch Kim
NGƯỜI ĐẦU TIÊN Tác giả Kim Bạch Kim
CHUYỆN GIANG HỒ Tác giả Kim Bạch Kim
VÌ SAO PHỤ NỮ VIỆT NAM ĐÁNG ĐƯỢC KHÂM PHỤC Tác giả Kim Bạch Kim
BẠN HEO Tác giả Kim Bạch Kim

Nghe thêm nhạc lời Việt
Ninh Kiều Em Gái Cần Thơ
Tiếng Hát Quay Tơ
Tình Đại Gia
Người Con Gái Đến Sau
Cởi Áo Tắm Mưa
Trong Nước Mắt Em Tôi Thấy Thiên Đàng
Buồn Muốn Chết
Đằng Sau Giàn Hoa Mướp
Giọt Lệ Ăn Năn
Em Sài Gòn
Còn Yêu Em Mãi
Có Điều Gì Gần Như Niềm Tuyệt Vọng
Lá Thư
Biết Ra Sao Ngày Sau
Nhớ Sài Gòn
Ghen
Giết Người Anh Yêu
Em Gái Miền Nam
Người Em Gái Gia Long
Yêu Cô Gái Miền Tây
Huyền Thoại Người Con Gái
Ngày Mai Đây Khi Tôi Chết Đi
Điều Gì Đó Mãi Yêu Người Thôi
Đêm Mê Linh
Bỗng Dưng Muốn Khóc
Động Hoa Vàng
ĐƯỜNG XA ƯỚT MƯA - Sĩ Phú
CẢM ƠN EN SÀI GÒN - Vũ Quốc Việt
EM VẪN KHÔNG ĐỔI THAY - Ngọc Lan
CÂU CHUYỆN ĐẦU NĂM - Hoàng Oanh
ĐỒI THÔNG HAI MỘ - Trường Vũ
DU TIÊN thơ của TẢN ĐÀ - Yến Khoa/Mai Tuấn
QUỲNH HƯƠNG - Duy Quang
TRỞ VỀ CÁT BỤI - Thế Sơn

Saturday, October 10, 2009

Khi Tôi Còn Trẻ Và Thon - Truyện ngắn Kim Bạch Kim

Mấy hôm trước, kim mua một cái áo thun mùa hè khá xịn, màu mè trông cũng đẹp mắt, vì lúc này mùa thu, hàng mùa hè bán rẻ % nên mua. Giặc xong thơm tho, định mặc đi làm để khai trương trước khi mùa lạnh đến. Mặc vào trùm thêm áo lạnh bằng len, ra khỏi nhà ban sáng, cảm thấy trời lạnh quá nên chạy trở vô, chụp thêm cái áo khoác mùa đông, mấy hôm trước soạn ra treo gần cửa, rồi chạy nhanh đi làm vì sợ không kịp giờ. Vào tới sở toát mồ hôi hột vì trùm áo lạnh rồi áo khoát mùa đông làm cho nóng quá trời đất, vội vàng cổi áo khoát và áo lạnh ra thì mới thấy áo thun ôm sát thân người nở bề ngang trông khiếp đảm, vội choàng áo lạnh vô mặc dù đang nóng như sốt.

Người nam đồng nghiệp thấy kim ngồi lau mồ hôi mà trùm áo len, hắn ngạc nhiên trố mắt nhìn, ngại ngùng kim mới giải thích... tại áo thun chật quá cổi áo len ra coi kỳ...
hắn nói:
"Hồi nảy cô cổi ra tui đâu có thấy cái gì ghê gớm lắm đâu !",
rồi hắn bắt đầu kể câu chuyện, đại khái là:
Cách đây mấy hôm, trên chuyến xe lửa về nhà, có một cô nương lên sau, ngồi ghế đối diện, cô ta cần 2 cái ghế mới ngồi đủ, và thân thể thì toát ra một mùi không được thơm, tức là mùi mở người pha lẫn mồ hôi, và hắn kể luôn là mấy đứa con của hắn mổi ngày thì cao thêm một tí chiều dọc, còn người lớn như chúng ta thì chỉ bành ra theo chiều nghang mà thôi...

Một đứa đồng nghiệp khác mới nói về cân lượng lý tưởng của nó, hiện giờ nó đang ăn kiêng, trong vòng 3 tuần nó sụt 8 ký...

Nghe xong kim mới thở dài và nói: ... còn cân lượng lý tưởng của tui là xx, cân lượng của những ngày tôi còn teenage và thon ... (slim). Nghe tới đây, con nhỏ đồng nghiệp buộc miệng nói:
Tui cũng vậy đó, nhiều năm trước KHI TÔI CÒN TRẺ THON, bây giờ tất cả đã đi mất, chỉ còn chử "VÀ" là còn ở lại với tôi thôi !"

Mọi người đều cười, nhưng trong những nụ cười này lại có chút chua chát, luyến tiếc, thê lương ...
Xem thêm chuyện rất ngắn:
Dịch Cân Tẩy Tủy Kinh cho đến Hết Cuộc Đời Tác giả Kim Bạch Kim
Đồ không thể bỏ Tác giả Bạch Kim
Sưu Tầm những câu chuyện về Thế Giới Bên Kia
Nước Mắt Người Điên Tác giả Kim Bạch Kim

Kim Bạch Kim 鉑 Thơ Đường Luật Chuyện ngắn sáng tác Chuyện vui Đố vui Phong Thủy Tin Tức

Danh Mục kimlong9999.blogspot.com

Lịch ngày Ta Phong Thủy 3 Toa Thuốc, Rượu Bổ Dương: Thốc Kê Hoàn, Thần Tiên Tửu, Thung dung Xà Sàng Tửu Trúng Số Độc Đắc Khui Luôn Jackpot Lời Than Theo Gió Nấu Ăn Kiều đoạn cuối Đố vui Video Hài Architecture Tình Sử Huyền Trân Chế Mân Tên Giang Hồ Tóm Tắt Nội Dung Một Số Phim Hay herald sun news Phim List Nhạc Việt newsweek Vị Trí Mụt Ruồi và Tướng Số Thơ Sưu Tầm Truyện Kiều đoạn đầu abc news daily mail news Tin Tức - Kiến Thức Đàn Ông Thua Chó Chuyện Vui Máy Mắt Đoán Điềm Chuyện Ngắn Kim Bạch Kim Đoạn Trường Tương Tư Anh Hùng Việt English Số Đề Korea Music Nguyễn An Kiến Trúc Sư Tài Ba Xây Tử Cấm Thành Trung Quốc Đọc và Suy Ngẫm cnn news Đồng tình luyến ái của các Hoàng đế trong lịch sử tàu Trăng thề vườn Thúy ** Phận Kiều ♥ Đường Luật Kim Bạch Kim ♥ Chung Một Mái Nhà Đoán Số Mệnh Pha Lê & Thủy Tinh Tiếng Việt Nam Bắc Con Gái Ba Miền Bắc Trung Nam Truyền Thuyết Quỳnh Hương Phụ Nữ Việt Nam Đáng Được Khâm Phục Những Món Ăn Kinh Khủng Nhứt Thế Giới Ý Nghĩa của Kim Bạch Kim - khác biệt giữa Vàng - Vàng Trắng - Bạch Kim Quang Trung Nguyễn Huệ Đại Phá Quân Thanh Cúm Heo Thuốc Ngừa và Thuốc Trị Vi Khuẩn H1N1 Tri Kỷ Chơi Cờ Uống Rượu Ý Nghĩa của Biểu tượng chính thức trang http://kimlong9999..blogspot.com Nguyệt Đùa Bạn Heo Vài Món Ăn Đặc Biệt Miền Nam - Trung - Bắc Việt Nam 21.12.2012 Ngày Tận Thế? Kim Cương & Hột Xoàn

Popular Posts

this is a Non-Profit non-commercial website Trang không vụ lợi không buôn bán Không Quảng Cáo