Thơ Tự Do - Kim Long
Nếu Một Ngày
Nếu một ngày tôi không còn đôi mắt,
Thì cuộc đời sẽ u ám dường nào.
Không thấy đường đi, chẳng thấy sắc màu,
Những đau khổ, bất công đều không thấy.
Nếu một ngày tôi là người câm điếc,
Thì cuộc đời sẽ trầm lặng biết bao.
Không tiếng động, chẳng tiếng chim ca hót,
Lời đau lòng, oán trách đều không nghe.
Nếu một ngày tôi không còn tay chân,
Thì thân thể tợ như bị trói buộc.
Chơi, tiệc tùng, dạo phố làm sao đi?
Chẳng lẻ bò lết trườn như sâu rọm?
Nếu một ngày tim, gan đều hư hết,
Thì cuộc đời sẽ sầu thảm biết bao.
Thuốc từng ngày, sáng, chiều uống cả chục,
Không biết mai còn mở mắt hay không?
Nếu một ngày phổi, thận đều yếu ớt,
Thì cuộc đời sẽ đau đớn biết bao.
Mỗi hơi thở đều lo âu thấp thỏm,
Đi lọc máu, ghép đồ lòng người chết.
Nếu một ngày trí nhớ đều mất hẳn
Giống người khờ, chẳng biết cả chính mình
Tâm linh chết nhốt trong thân thể sống
Cả thế giới như một tờ giấy trắng
Nếu một ngày trí nhớ đều mất hẳn
Giống người khờ, chẳng biết cả chính mình
Tâm linh chết nhốt trong thân thể sống
Cả thế giới như một tờ giấy trắng
Nếu một ngày người thân đều đi hết,
Thì cuộc đời sẽ cô độc biết bao.
Không còn ai để tâm sự, vui cười.
Mình ngồi đó gặm nhấm bao kỹ niệm.
Nhưng may thay mọi thứ còn rất khá,
Mắt, mũi, tay, chân, óc, phổi, tim, gan,
Người thân, bạn bè, một ít người quen.
Trong hiện tại mọi thứ đều ổn định.
Có đôi lúc ngồi một mình ngẫm nghĩ,
Tại vì sao lại bỏ phí thời gian?
Mãi bon chen trong con sóng của đời.
Ở núi này ta trông sang núi nọ.
Ngẫm nghĩ xong, nó đưa ra quyết định,
Làm những gì cảm thấy thích, thấy vui,
Không hối tiếc những gì trong quá khứ
Sống tích cực sáng sớm cho tới chiều.
Trong vũ trụ ta nhỏ hơn vi khuẩn.
Một đời người lại thấm thoát trôi nhanh.
Vì một ngày ai cũng phải lên đường,
Sống tích cực sáng sớm cho tới chiều.
Trong vũ trụ ta nhỏ hơn vi khuẩn.
Một đời người lại thấm thoát trôi nhanh.
Vì một ngày ai cũng phải lên đường,
Đến thế giới của ngàn thu vĩnh biệt.
Kim Long 2013


