Showing posts with label Tiếng Nước Ngoài. Show all posts
Showing posts with label Tiếng Nước Ngoài. Show all posts

Tuesday, February 26, 2013

Cha và Con Trai - Chuyện hình của Erich Ohser

"Cha và Con Trai" là công trình nổi tiếng nhứt của Kurt Erich Ohser (Cuộc Ê-rít Ô-sờ), họa sĩ vẽ biếm họa cho báo, họa sĩ vẽ minh họa cho sách, họa sĩ vẽ chuyện tranh của Đức. Tổng cộng 185 câu chuyện ngắn được kể bằng hình vẽ. Một câu chuyện kể qua 3 đến 9 hình minh họa, về những kinh nghiệm đã trãi qua, các vấn đề trong cuộc sống hằng ngày, phản ứng tự nhiên, những lỗi lầm nhỏ và có thể tha thứ được của một người cha và đứa con trai (khoảng 6 tuổi) nghịch ngợm.

Đứa bé có mái tóc chỉa ra tua tủa như lá của trái thơm, ngược hẳn với tóc ngắn, chẻ đỉnh, tiêu chuẩn hóa, đồng phục hóa, quân phục hóa, tập thể hóa của những đứa trẻ cùng thời.
Đầu óc như đứa trẻ lại là người cha. Dưới mặt nạ ngụy trang, bụng bự, đầu hói, và râu mép giống râu hải mã, ông là người muốn nổi loạn.
Cùng nhau, không ai có thể cạnh tranh với cha con họ được.
Họ có những ý kiến thật ngoạn mục như khi nướng bánh quên bỏ nho khô, khi bánh chín ra lò, họ lấy súng bắn nho vào ổ bánh đã hoàn thành.
Đã có biết bao nhiêu người vẽ biếm họa, minh họa, v.v., nhưng có mấy ai có bản vẽ tồn tại lâu dài qua nhiều thế hệ như vậy?
- Vì những hình này luôn tươi trẻ, gần gũi với đời sống thật, phản ảnh được sự tuyệt vời của cuộc sống một gia đình bình thường như của chúng ta.
- Chuyện kể hài hước, là nguồn của niềm vui gầy dựng trên đạo đức.
- Tác phẩm "Cha và con trai" phổ biến nhanh chóng, được nhiều người ưa thích và được biết đến ở nhiều nước trên toàn thế giới, một phần cũng vì đa số hình minh họa, không lời, không chữ, người nước nào cũng có thể hiểu.
- Cuộc đời của người nghệ sĩ thật đau thương, nhưng hình vẽ rất sống động. Hoàn cảnh người cha trong chuyện giống như cảnh "gà trống nuôi con", suốt ngày ở nhà và có thể chơi với con hằng ngày. Nhưng sự thật thì ông không được giấy phép hành nghề.
- Qua hình vẽ của Erich Ohser, người ta cảm nhận được sự yêu thương trẻ em, đứa bé không chỉ đơn giản là "con nít", mà là người tuy nhỏ nhưng là cá nhân có cá tính rất đặc biệt.
- Một hình vẽ tuy nhỏ, nhưng qua ánh mắt, đi xuyên qua con tim của người nghệ sĩ và in dấu trên giấy có giá trị hơn là trên sáu mét vuông tô nhãm nhí, tạo thành một thứ giả dối, vô ý nghĩa. 

Năm nay 2013, kỹ niệm 110 năm ngày sanh của Erich Ohser.
Erich Ohser sanh ngày 18 tháng 3 năm 1903 tại thị trấn nhỏ của tỉnh Sachsen (đông Đức), là con trai của trung sĩ hải quan.
Khi Erich 6 tuổi, năm 1909 gia đình ông dời đến thành phố Plauen (cũng thuộc tỉnh Sachsen), ông học trường tiểu học và tốt nghiệp trường dạy nghề thợ cơ khí tại đó.
Năm 1920, trái với sự mong muốn của cha mẹ, ông không học đại học ngành cơ khí mà học nghệ thuật đồ họa và in sách ở học viện công tại Leibzig, thành phố lớn tỉnh Sachsen, đông Đức. Đồng thời ông làm việc thêm tại "nhà báo mới Leibzig".

Khi còn là sinh viên, ông đã có một đường lối suy nghĩ riêng về xã hội và chính trị, nghiêng về đảng dân chủ xã hội (tương đương với đảng của Obama - Mỹ ngày nay), được phản ảnh qua hình vẽ và làm việc cho các báo nghiêng về đảng này.
Ảnh hưởng không ít đến tư tưởng của ông là hai người bạn: nhà biên tập báo Erich Knauf và nhà văn, nhà thơ Erich Kästner (vào thời điểm đó là sinh viên văn khoa tại Leibzig).
Từ đó, ba người có cùng tên Erich kết bạn thân với nhau cho đến khi cuộc đời của họ chấm dứt.

Sau khi học xong, Ohser sớm được người trong nước biết đến là một họa sĩ biếm họa.
Đặc biệt những hình biếm họa của ông về Hít-le và Goebbels (*) làm cho ông trở thành người bị bọn  theo Đức quốc xã căm ghét.
* Dưới chế độ phát xít Đức, Goebbels nắm chức bộ trưởng bộ tuyên truyền, bộ trưởng bộ văn hóa bao gồm 17 phòng ban: báo chí trong và ngoài nước, tạp chí, xuất bản sách - thơ - văn, thông tin, truyền thanh - tin tức, phim ảnh, sân khấu, âm nhạc, nghệ thuật - tranh mỹ thuật, du lịch, v.v.
Khi Goebbels bốn tuổi, hắn bị viêm tủy xương, sau đó bắp chân phải của hắn bị cong và bàn chân khoèo (equinovarus foot deformity). Mặc dù chính Goebbels bị tật ở chân như vậy nên không được nhận vào lính (đệ I thế chiến) và lùn chỉ 1 mét 65 mang biệt danh trên thế giới: "Đức teo (lùn)", nhưng hắn theo chính sách của Đức quốc xã, cực kỳ độc ác với thiểu số và những người tàn tật khác. Chính hắn đã tổ chức đốt sách của những người không theo chế độ, đốt nhà thờ của Do thái.
Khi Đức thua trận, ngày 1. tháng 5 năm 1945 Goebbels tự tử không rỏ bằng cách nào (uống thuốc độc hay tự bắn) người ta chỉ thấy đống xương của hai vợ chồng Goebbels còn cháy dở ở hầm chúng trốn bom. Trước đó, họ cho 6 đứa con của họ tuổi từ 5 đến 13 uống thuốc độc.

Hình đăng báo của Ohser, thí dụ hình vẽ một người say rượu tiểu hình "chữ thập móc", biểu tượng của Đức quốc xã trên tuyết.
Hình biếm họa đăng trên báo "Thời sự mới" năm 1931. Chữ có nghĩa: "Mày lăn đi đâu Goebbel bé nhỏ?", hình Goebbels với bước đi như nhảy nhót.
Có lẽ vì hình này mà "Goebbel bé nhỏ" vĩnh viễn không tha thứ cho Erich Ohser khi hắn lên nắm quyền sinh tử của tất cả nghệ sĩ Đức.

Đăng trên báo "Tiến lên" năm 1931.
Dịch:
Nhu cầu khẩn cấp
"tôi (cảm thấy tôi là kẻ) đê tiện trước chính tôi"


Cùng với Kästner và nhiếp ảnh gia Hein Gorny, Erich đã viếng các nơi như Paris (lúc bấy giờ có nhiều người theo xã hội chủ nghĩa), và các thành phố lớn của Liên xô. Từ đó hình thành xu hướng phản đối chính sách của chế độ cộng sản của ông.

18.10.1930 ông cưới bạn cùng học khi xưa Marie Luise Imgard (Marigard) Bantzer con gái của họa sĩ, nghị viên, giáo sư Carl Bantzer. Một năm sau, đứa con trai duy nhứt Christian ra đời.
* Marie Bantzer sanh 1905 tại Dresden, mất 1999 tại Karlsruhe (tây Đức). Sau chiến tranh, bà lấy chồng kế, họa sĩ Heinrich Klumbies.
Năm 1933, khi Đức quốc xã lên nắm quyền, đó cũng là thời điểm kết thúc tương lai của Ohser, người vẽ biếm họa chính trị.
Đơn xin vào hiệp hội ký giả của ông bị từ chối, đây cũng là một hình thức cấm không cho làm việc. Từ đó về sau, vợ của ông phải làm việc để hỗ trợ gia đình.

Cuối năm 1934, Ohser xin việc tại nhà báo ở thủ đô Berlin, họ tìm người vẽ tranh kiểu chuột Micky.
Với dự thảo "Cha và con trai", ông được thâu nhận. Với điều kiện là không được vẽ hình có dính líu đến chính trị, mỗi tuần vẽ một câu chuyện ngắn để đăng trên báo, nhưng ông không được xuất bản dưới tên thật của mình mà phải dùng bút hiệu "e. o. plauen" (tên viết tắt Erich Ohser và thành phố nơi ông sống lúc nhỏ).

Ác cảm của ông đối với chế độ Đức quốc xã dần dần không thể che giấu được. Họ kể chuyện cười chế diễu chế độ.
Ngày 22 tháng 2 năm 1944 ông bị tố cáo bởi người láng giềng Bruno Schultz *, một đại úy trong quân đội của bộ tư lệnh tuyên truyền.
* Vào những ngày tháng cuối của thế chiến, Schultz bị chuyển đi chiến trường đông Âu, bị bắt và chết trong trại tù binh Liên xô vì bịnh thương hàn.

Ngày 28 tháng 3 năm 1944, Ohser và bạn Erich Knauf bị bắt và vào ngày 6 tháng 4 năm 1944 sẽ bị đưa ra tòa án nhân dân (của Đức quốc xã) xử tội. Ngay sáng ngày 6 tháng 4 năm 1944, Ohser đã đi trước bọn gian ác một bước, ông treo cổ tự tử trong ngục.
Đúng 1 năm, 1 tháng, 1 ngày sau đó, Đức đầu hàng vô điều kiện, đệ nhị thế chiến chính thức chấm dứt tại Âu châu.

Knauf bị đưa ra tòa và tuyên án tội: "vu khống, nói xấu chế độ". Vào ngày 2 tháng 5.1944 Knauf bị chặt đầu. Góa phụ, vợ của Knauf sau đó nhận được hóa đơn phải trả tiền chi phí cho tòa án Đức quốc xã, tổng cộng 585,74 Đức quốc xã tệ, trong đó có tính cả chi phí xử tử.
Erich Knauf sanh ngày 21 tháng 2 năm 1895, là nhà báo, nhà văn, và viết lời cho bài hát.
Sau này, gia quyến của Erich Knauf tìm thấy một văn bản soạn thảo cho một bài hát của ông, với nội dung một đoạn trích ra từ trong đó:
"Tôi rất hạnh phúc được sống trên thế gian này, bạn không nghỉ như vậy sao?
Ai không thích sống trong tâm tối, u mê, thì hãy cùng tôi đi về phía ánh sáng.
Thế gian, cuộc sống thật tuyệt vời, đâu là thung lũng tuyệt vọng?
Nói một cách trung thực, tôi muốn trở về thế gian này một lần nữa, thật sự rất sẵn lòng là đằng khác.
Và sẽ sống như chính tôi bây giờ."
(Kim Long tạm dịch)
Những lời trên, cũng có thể hiểu là lòng tin và hy vọng của Knauf vào sự tốt đẹp của thế giới này và sự lạc quan của con người luôn tồn tại. Mặc dù sống trong môi trường rất khó khăn về mặt chính trị, xã hội, chiến tranh, nhưng Knauf vẫn yêu đời, không hề có ý tưởng chán nãn và ông luôn giữ vững lập trường, kiếp sau cũng vẫn sẽ sống như vậy.

Nhà thơ Erich Kästner có viết một bài thơ với tựa: Hóa đơn chưa thanh toán - "eine unbezahlte Rechnung" (an unpaid invoice).

Nội dung của hoá đơn...
Chi phí trong vụ án hình sự của Erich Knauf.
Phí cho việc thực hiện tử hình: 300 Đức quốc xã tệ
Phí bưu điện, tem: 1,84 Đqxt
Lệ phí luật sư công: 81,60 Đqxt
Phí khi trong lúc bị tạm giữ từ 28.3.1944 đến 2.5.1944: 44 Đqxt
Phí hành tội, kết án, định tội: 158,18 Đqxt
Chi phí giấy, mực, bưu chính, phí kế toán: 12 Đqxt
Tổng cộng 585,74 Đqxt.

Christian Ohser kể: "Tôi ngủ khi cha tôi qua đời". Khi ông được 13 tuổi thì người cha chấm dứt cuộc sống của mình khi ấy chỉ 41 tuổi. Hôm đó, Christian bị bịnh bạch hầu và nằm sốt trên giường.
Khi nhìn hình ảnh cũ của ông ta, bạn không thể phủ nhận sự tương đồng, giống với người anh hùng nhỏ trong truyện tranh "Cha và con trai". Cũng mũi nhỏ xẹp, mái tóc xoắn...

Sau chiến tranh, mặc dù dưới sự giúp đỡ của những người bạn của cha, Chris (tên bạn gọi) có thể dễ dàng lập nên sự nghiệp, nhưng vì không thể sống trên đất nước của những người hàng xóm đã tố cáo và những người đã giết cha mình, với sự tự tin có đủ trí thông minh không nhờ tên tuổi của cha, ông rời Đức. Trước tiên ông sang Anh, gần Oxford ở đây ông sở hữu một trang trại. Sau đó qua Mỹ. Ở Mỹ, ông làm việc ở các nhà in nổi tiếng như Mac Millan, Times Mirror. Ông đạt được tới chức quản lý phần thiết kế, xuất bản hàng in chất lượng cao.
Năm 1999 lần đầu tiên sau nhiều năm, ông cùng vợ Wendy trở về thăm Plauen.
Christian Heinrich Ohser sanh 20 tháng 12 năm 1931 tại Bá-lin, mất 23.6. năm 2001 tại Düsseldorf (Tây Đức) sau cơn đau tim, thọ 69 tuổi.

Peter Erich Ohser là cháu nội của Erich, sanh 1967 có quốc tịch Mỹ, hiện sống tại Texas và làm trong nghành tài chánh. Tháng 6 năm 2016, Peter lảnh chức Phó chủ tịch tập đoàn "Moneygram International chi Americas & Europe", công ty có nhiều chi nhánh tại Hoa kỳ và Gia nã đại, chuyên về thương mại, chuyển tiền, thanh toán hóa đơn các sản phẩm khách hàng đặc mua trên toàn cầu.
Peter Ohser có bằng cử nhân nghành quản trị kinh doanh trường đại học tư Roger Williams và bằng thạc sĩ quản trị kinh doanh của trường đại học Minnesota.
Năm 2004, Peter Ohser trao tặng khoảng 1400 hình vẽ của Erich Ohser cho thành phố Plauen, đưa "Cha và con trai" trở về cố quốc. Hình vẽ bao gồm toàn bộ "Cha và con trai", hình vẽ chính trị và hình biếm họa vẽ cho báo hàng tuần "Das Reich", chân dung, minh họa, vẽ phác thảo. Toàn bộ trị giá khoảng 1 triệu Euro. Ngoài ra còn một số thư từ và sở hữu, tài liệu cá nhân của Erich Ohser.
Peter Ohser lập gia đình với Alyce, có 2 con trai sanh 2003/2006 Owen Christian Ohser và Graham Ohser.

Kim Long Sưu Tầm và dịch

Bài luận quá tệ
Phát minh tiện lợi
Cuốn sách thú vị
Tương tự hải mã
Chụp hình làm đẹp
Quên bỏ nho
Thi sĩ "Goethe" với tất cả trân trọng.
Một năm sau...
Trả thù khi bị bắt ở nhà
Chơi ở bãi biển
Sự kiên trì của nhà trường.
1/ Xin lổi cho sự vắng mặt trong buổi học của con tôi. Không may chúng tôi bị mất tích. Ký tên: "Người cha"
2/ 6 tuần sau
3/ Gởi: Cha & con trai: "yêu cầu cung cấp bằng chứng !". Ký tên: "Meyer, giáo viên trưởng trường tiểu học"
Thảy hứng
Người tuyết
Món quà
Chó cũng không thèm

Saturday, December 11, 2010

Giáng Sinh Vui Vẻ và Năm Mới Nhiều Thành Công


Wishing You and Your Family a Merry Christmas and a Happy, Healthy, Successful New Year 2011!





Chiếu hoạt họa mới, tiếng Anh, dài hơn 1 tiếng. Tìm bên Mục Lục "Truyện Thần Thoại về Thời Trang".
more stories ...
Xem thêm Đọc và suy ngẫm Kim Long sưu tầm

Saturday, November 27, 2010

Phim Hoạt Họa (tiếng Anh)


Shin Chan là phim hoạt họa nhiều tập (trên 700 tập) của Nhựt từ 1990 đến nay, đã được lồng nhiều thứ tiếng, đây là ba đoạn ngắn bộ lồng tiếng Anh.
Đứa bé trai 5 tuổi Shinnosuke Nohara, tên gọi Shin Chan Nohara thường hay bị tuộc quần, lòi mông. Shine làm cho cha mẹ "Harry" Hiroshi và "Mitsy" Misae Nohara phát điên vì Shin không tuân theo luật lệ dẫn đến nhiều tình cảnh làm cho cha mẹ Shin phải hổ thẹn trước mọi người.
Em gái của Shin tên "Daisy" Himawari; Shiro "Lucky" tên con chó của Shin; và bạn học của Shin tên: "Max" Masao Sato là một đứa trẻ rất dễ khóc; "Nini" Nene Sakurada; "Sally" Ai Suotome; Bo tánh trầm và thông minh, đặc biệt là luôn bị chảy nước mũi; "Cosmo" Toru Kazama rất thông minh; Miss "Dori" Midori Ishizaka (24 tuổi), Miss Ume Matsuzaka (24 tuổi); Masumi Ageo (23 tuổi) cô giáo của Shin; Hiệu trưởng "Enzo" Bunta Takakura; người che mặt "Action Mask" Muchacho là nhân vật anh hùng trong phim tập truyền hình, là thần tượng của Shin.


tập 1 - 2001: The big problem
Timothy Tiberius Turner "Timmy Turner" 10 tuổi, học lớp 5, sống tại một nơi có tên là Dimmsedale. Ba Má của Timmy mong muốn có một đứa con gái vì vậy họ thích mua đồ màu hồng, và đặc điểm là nón màu hồng, điểm đặc biệt khác là Timmy có răng cửa rất dài vì lúc còn baby Timmy nút quá nhiều vú cao su. Trước khi gặp tiên Cosmo và Wanda, Timmy có cuộc sống không mấy gì tươi đẹp, ở trường luôn bị thằng Francis ăn hiếp.
Timmy bị dị ứng khi ăn cải chua "Sauerkraut" và Cam, rất dễ bị nhột. Khủng khiếp nhứt cho Timmy là khi Ba Má của Timmy đi vắng và mướn cô gái tên Vicky đến giữ nhà và giữ Timmy.
Timmy thích cô bé tên Trixie Tang nhưng không được cô này thích lại. Trixie Tang ở trong biệt thự "the Tang Mansion" với cha, đi học trên xe bus cũng có bảo vệ theo bên cạnh. Trong trường Trixie có cấp hạng V.I.P., thỉnh thoảng mở tiệc hóa trang tại nhà và có rất nhiều bảo vệ sẳn sàng đuổi những người không được mời mà đến.
Trong tập "Oh, Brother" Timmy ước có anh trai tên Tommy 18 tuổi. Trong tập "Welcome Poof" Cosmo và Wanda có con tên Poof.
Bạn cùng trường với Timmy:
Chester McBadbat là bạn thân nhứt của Timmy, Chester là con trai của người chơi baseball một thời nổi danh, nay bị ghét bỏ.
A.J. Ibrahim là bạn thân thứ hai của Timmy, A.J. là thần đồng, có lập một phòng thí nghiệm bí mật trong phòng ngủ;
Crimson Chin, anh hùng trong sách hoạt hình của Timmy;
Bạn Mark Chang là hoàng tử của người hành tinh có tên Yugopotamia.
Những người luôn ăn hiếp Timmy: Vicky; Gary; Francis; Denzel Crocker; Remy Buxaplenty; và nhiều kẻ đê tiện khác.
more stories ...
Xem thêm Đọc và suy ngẫm Kim Long sưu tầm

Xem thêm chuyện rất ngắn của Kim Bạch Kim
Sưu Tầm những câu chuyện về Thế Giới Bên Kia
KHI TÔI CÒN TRẺ VÀ THON Tác giả Kim Bạch Kim
BORN TO BE A BUSINESSWOMAN Tác giả Kim Bạch Kim
CHUỘT ĐI TỊ NẠN - RUỒI BỊ NGẤT XỈU Tác giả Kim Bạch Kim
DỰ TIỆC NHÀ GIÀU Tác giả Kim Bạch Kim
NÀNG ẾCH Đi Dạo Tác giả Kim Bạch Kim
RỪNG CÂY BIẾT ĐI Tác giả Kim Bạch Kim
ĐÀN ÔNG THUA CON CHÓ của Kim Bạch Kim
300% MAY MẮN CHO CHẮC ĂN của Kim Bạch Kim
BẠN HEO của Kim Bạch Kim
TRÚNG SỐ ĐỘC ĐẮC-KHUI LUÔN JACKPOT của Kim Bạch Kim
NỤ HÔN ĐẦU KHÓ QUÊN của Kim Bạch Kim
NGƯỜI ĐẦU TIÊN của Kim Bạch Kim
CHUYỆN GIANG HỒ Kim Bạch Kim
VÌ SAO PHỤ NỮ VIỆT NAM ĐÁNG ĐƯỢC KHÂM PHỤC của Kim Bạch Kim

Sunday, November 21, 2010

Con Mèo Trong Cái Nón

Truyện đọc tiếng Anh của Dr. Seuss
Con Mèo Trong Cái Nón

Câu chuyện về con mèo biết nói, rất ngộ. Một thế giới đầy màu sắc với nhiều trò chơi thú vị chỉ chơi được trong tưởng tượng. Mọi chuyện xảy ra vào một ngày trời đổ mưa tầm tã, khi hai đứa trẻ Sally và Conrad bị nhốt trong nhà, từng giây từng phút trôi qua trong nhàm chán. Cho đến khi, đến khi một vị khách lạ không mời mà đến...


Ca sĩ ♪ Israel Kamakawiwo Ole | Over the Rainbow & What a Wonderful World | comment http://kimlong9999.blogspot.com
Lần viếng thăm này, vào một ngày tuyết đổ đầy sân, con mèo tinh nghịch đem theo một số phụ tá, toàn là những "chuyên gia", và con Voom...
Con Mèo Trong Cái Nón Trở Lại

Xem thêm Đọc và suy ngẫm Kim Long sưu tầm

Xem thêm chuyện rất ngắn của Kim Bạch Kim

Sưu Tầm những câu chuyện về Thế Giới Bên Kia

KHI TÔI CÒN TRẺ VÀ THON Tác giả Kim Bạch Kim
BORN TO BE A BUSINESSWOMAN Tác giả Kim Bạch Kim
CHUỘT ĐI TỊ NẠN - RUỒI BỊ NGẤT XỈU Tác giả Kim Bạch Kim
DỰ TIỆC NHÀ GIÀU Tác giả Kim Bạch Kim
NÀNG ẾCH Đi Dạo Tác giả Kim Bạch Kim
RỪNG CÂY BIẾT ĐI Tác giả Kim Bạch Kim
ĐÀN ÔNG THUA CON CHÓ của Kim Bạch Kim
300% MAY MẮN CHO CHẮC ĂN của Kim Bạch Kim
BẠN HEO của Kim Bạch Kim
TRÚNG SỐ ĐỘC ĐẮC-KHUI LUÔN JACKPOT của Kim Bạch Kim
NỤ HÔN ĐẦU KHÓ QUÊN của Kim Bạch Kim
NGƯỜI ĐẦU TIÊN của Kim Bạch Kim
CHUYỆN GIANG HỒ Kim Bạch Kim
VÌ SAO PHỤ NỮ VIỆT NAM ĐÁNG ĐƯỢC KHÂM PHỤC của Kim Bạch Kim

Sunday, October 31, 2010

Chú Lính Chì Dũng Cảm

The Steadfast Tin Soldier
Original: Den Standhaftige Tinsoldat
(The Brave Tin Soldier or The Courageous Tin Soldier)
by Hans Christian Andersen 1838

There were once five-and-twenty tin soldiers, who were all brothers, for they had been made out of the same old tin spoon. They shouldered arms and looked straight before them, and wore a splendid uniform, red and blue.
The first thing in the world they ever heard were the words, "Tin soldiers!" uttered by a little boy, who clapped his hands with delight when the lid of the box, in which they lay, was taken off. They were given him for a birthday present, and he stood at the table to set them up. The soldiers were all exactly alike, excepting one, who had only one leg; he had been left to the last, and then there was not enough of the melted tin to finish him, so they made him to stand firmly on one leg, and this caused him to be very remarkable.

The table on which the tin soldiers stood, was covered with other playthings, but the most attractive to the eye was a pretty little paper castle. Through the small windows the rooms could be seen. In front of the castle a number of little trees surrounded a piece of looking-glass, which was intended to represent a transparent lake. Swans, made of wax, swam on the lake, and were reflected in it. All this was very pretty, but the prettiest of all was a tiny little lady, who stood at the open door of the castle; she, also, was made of paper, and she wore a dress of clear muslin, with a narrow blue ribbon over her shoulders just like a scarf. In front of these was fixed a glittering tinsel rose, as large as her whole face. The little lady was a dancer, and she stretched out both her arms, and raised one of her legs so high, that the tin soldier could not see it at all, and he thought that she, like himself, had only one leg.
"That is the wife for me," he thought, "but she is too grand, and lives in a castle, while I have only a box to live in, five-and-twenty of us altogether, that is no place for her. Still I must try and make her acquaintance." Then he laid himself at full length on the table behind a snuff-box that stood upon it, so that he could peep at the little delicate lady, who continued to stand on one leg without losing her balance. When everning came, the other tin soldiers were all placed in the box, and the people of the house went to bed. Then the playthings began to have their own games together, to play visits, to have sham fights, and to give balls. The tin soldiers rattled in their box; they wanted to get out and join the amusements, but they could not open the lid. The nut-crackers played at leap-frog, and the pencil jumped about the table. There was such a noise that the canary woke up and began to talk, and in poetry too. Only the tin soldier and the dancer remained in their places. She stood on tiptoe, with her legs stretched out, as firmly as he did on his one leg. He never took his eyes from her for even a moment. The clock struck twelve, and, with a bounce, up sprang the lid of the snuff-box; but, instead of snuff, there jumped up a little black goblin; for the snuff-box was a toy puzzle.
"Tin soldier," said the goblin, "don't wish for what does no belong to you"
But the tin soldier pretended not to hear.
"Very well; wait till tomorrow, then," said the goblin.

When the children came in the next morning, they placed the tin soldier in the window. Now, whether it was the goblin who did it, or the draught, is not known, but the window flew open, and out fell the tin soldier, heels over head, from the third story, into the street below. It was a terrible fall; for he came head downwards, his helmet and his bayonet stuck in between the flagstones, and his one leg up in the air. The servant maid and the little boy went down stairs directly to look for him; but he was nowhere to be seen, although once they nearby trod upon him. If he had called out, "Here I am," it would have been all right, but he was too proud to cry out for help while he wore a uniform.

Presently it began to rain, and the drops fell faster and faster, till there was a heavy shower. When it was over, two boys happened to pass by, and one of them said, "Look, there is a tin soldier. He ought to have a boat to sail in."

So they made a boat out of a newspaper, and placed the tin soldier in it, and sent him sailing down the gutter, while the two boys ran by the side of it, and clapped their hands. Good gracious, what large waves arose in that gutter! and how fast the stream rolled on! for the rain had been very heavy. The paper boat rocked up and down, and turned itself round sometimes so quickly that the tin soldier trembled; yet he remained firm; his countenance did not change; he looked straight before him, and shouldered his musket. Suddenly the boat shot under a bridge which formed a part of a drain, and then it was as dark as the tin soldier's box.

"Where am I going now?" thought he. "This is the black goblin's fault, I am sure. Ah, well, if the little lady were only here with me in the boat, I should not care for any darkness."
Suddenly there appeared a great water-rat, who lived in the drain.
"Have you a passport?" asked the rat, "give it to me at once." But the tin soldier remained silent and held his musket tighter than ever. The boat sailed on and the rat followed it. How he did gnash his teeth and cry out to the bits of wood and straw, "Stop him, stop him; he has not paid toll, and has not shown his pass." But the stream rushed on stronger and stronger. The tin soldier could already see daylight shining where the arch ended. Then he heard a roaring sound quite terrible enough to frighten the bravest man. At the end of the tunnel the drain fell into a large canal over a steep place, which made it as dangerous for him as a waterfall would be to us. He was too close to it to stop, so the boat rushed on, and the poor tin soldier could only hold himself as stiffly as possible, without moving an eyelid, to show that he was not afraid. The boat whirled round three or four times, and then filled with water to the very edge; nothing could save it from sinking. He now stood up to his neck in water, while deeper and deeper sank the boat, and the paper became soft and loose with the wet, till at last the water closed over the soldier's head. He thought of the elegant little dancer whom he should never see again, and the words of the song sounded in his ears-
"Farewell, warrior! ever brave,
Drifting onward to thy grave."
Then the paper boat fell to pieces, and the soldier sank into the water and immediately afterwards was swallowed up by a great fish. Oh how dark it was inside the fish! A great deal darker than in the tunnel, and narrower too, but the tin soldier continued firm, and lay at full lenght shouldering his musket. The fish swam to and fro, making the most wonderful movements, but at last he became quite still. After a while, a flash of lightning seemed to pass through him, and then the daylight approached, and a voice cried out, "I declare here is the tin soldier." The fish had been caught, taken to the market and sold to the cook, who took him into the kitchen and cut him open with a large knife. She picked up the soldier and held him by the waist between her finger and thumb, and carried him into the room. They were all anxious to see this wonderful soldier who had travelled about inside a fish; but he was not at all proud. They placed him on the table, and - how many curious things do happen in the world! - there he was in the very same room from the window of which he had fallen, there were the same children, the same playthings, standing on the table, and the pretty castle with the elegant little dancer at the door; she still balanced herself on one leg, and held up the other, so she was firm as himself. It touched the tin soldier so much to see her that he almost wept tin tears, but he kept them back. He only looked at her and they both remained silent. Presently one of the little boys took up the tin soldier, and threw him into the stove. He had no reason for doing so, therefore it must have been the fault of the black goblin who lived in the snuff-box- The flames lighted up the tin soldier, as he stood, the heat was very terrible, but whether it proceeded from the real fire or from the fire of love he could not tell. Then he could see that the bright colors were faded from his uniform, but whether they had been washed off during his journey or from the effects of his sorrow, no one could say. He looked at the little lady, and she looked at him. He felt himself melting away, but he still remained firm with his gun on his shoulder. Suddenly the door of the room flew open and the draught of air caught up the little dancer, she fluttered like a sylph right into the stove by the side of the tin soldier, and was instantly in flames and was gone. The tin soldier melted down into a lump, and the next morning, when the maid servant took the ashes out of the stove, she found him in the shape of a little tin heart. But of the little dancer nothing remainted but the tinsel rose, which was burnt black as a cinder.

tin soldier

Chú Lính Chì Dũng Cảm
Original: Den Standhaftige Tinsoldat 1838
của Hans Christian Andersen (2.4.1805-4.8.1875) - Đan Mạch
"standhaft" là tỉnh từ có nghĩa lòng kiên trì, bền chí, trước sau như một, không dao động (steadfast chứ không phải brave = dũng cảm)
"tin" ngày xưa dùng làm muỗng hay đồ chơi, là hợp chất giữa thiếc (Sn) và chì (Pb = lead)

Bản tiếng Việt (sưu tầm và sửa đổi)

Ngày xưa, có hai mươi lăm chú lính chì, họ là anh em ruột, vì họ được đúc ra từ một cái muỗng chì cũ. Họ gác trên vai mỗi người một cây súng trường, mặc bộ quân phục xanh nẹp đỏ rất oai vệ, và đứng trong tư thế nghiêm, mắt nhìn thẳng phía trước.

Tiếng nói mà các chú lính nghe lần đầu tiên trong đời là khi chiếc hộp được khui ra, một cậu bé nhìn thấy các chú đã vỗ tay reo lên thích thú:
- Lính chì!
Hôm đó là ngày sinh nhựt của cậu bé, và cậu được tặng các chú lính chì.

Cậu bé không mất nhiều thời gian để sắp các chú lính chì lên bàn của mình. Hai mươi lăm chú trông hoàn toàn giống nhau, trừ một chú lính chì chỉ có một chân.
Số là, chú này ra đời sau cùng, người thợ không đủ chì để làm cho chú có hai chân. Tuy vậy, chú lính cụt chân vẫn đứng nghiêm chỉnh trên một chân của mình như các chú lính chì khác và cũng do vậy mà chú cũng đặc biệt hơn.

Trên bàn mà các chú lính vừa được đặt lên, có nhiều đồ chơi đẹp mắt, nhưng vật đáng chú ý nhứt là tòa lâu đài bằng giấy cạc tông rất uy nghi và tỉ mỉ. Xuyên qua những khung cửa sổ nhỏ xíu người ta có thể nhìn vào các phòng ở bên trong. Bên ngoài có hàng cây nhỏ bao quanh, một miếng kiếng giả làm hồ nước, mặt hồ có đặt những con thiên nga bằng sáp như đang bơi lội trên đó.
Nhìn chung, cảnh trí rất nên thơ, nhưng vật xinh xắn nhứt là một cô gái đứng ở cửa lâu đài. Cô gái cũng được cắt bằng giấy bìa, cô mặc bộ áo đầm bằng vải muxơlin mỏng, phía trước cài một bông hồng to bằng khuôn mặt của cô, trên bông phủ một lớp kim tuyến chiếu lấp lánh, quanh vai khoát mảnh ruy băng dài màu xanh dương như chiếc khăn quàng cổ. Cô đứng xòe tay ra trong tư thế đang múa ba lê - Cô là một vũ nữ - một chân cô giơ cao lên khuất phía sau. Anh lính chì tưởng cô cũng bị cụt chân như mình.
- Phải chi ta cưới được cô gái này. - Chú lính chì một chân nghĩ - Nhưng cô ta trông sang trọng quá, cô ở trong tòa lâu đài, còn ta chỉ có cái hộp mà chen chúc đến hai mươi lăm anh em. Ta không có chỗ xứng đáng cho cô ấy. Nhưng ta sẽ làm cho cô ta dần thích nghi.
Chú dựa người ra trên một cái hộp khác, thoải mái nhìn ngắm cô gái kỹ hơn, trong khi cô vẫn cứ múa trên một chân mà vẫn giữ thăng bằng.

Đến tối, cậu bé cất các chú lính chì vào hộp trở lại, để sót anh lính cụt chân, cả nhà đi ngủ. Bây giờ mới là lúc các đồ chơi sống lại và cùng nhau vui đùa, chúng thăm viếng trò chuyện với nhau, đám này chơi banh, đám kia thì vật lộn, đủ thứ trò chơi náo nhiệt. Từ trong hộp, các anh lính chì nghe tiếng ồn ào, đâm ra náo nức tìm cách chui ra, nhưng họ không sao mở được nắp hộp.
Trên bàn, mọi vật đang nhảy múa, nhào lộn, ngoài hai nhân vật cứ đứng yên lặng từ trước đến giờ, đó là cô vũ nữ và chú lính chì cụt chân bị cậu bé bỏ quên. Cô gái vẫn ở trong tư thế múa ba lê, với một chân nhón lên và một chân khác hất về phía sau, anh lính chì cũng đứng trên một chân đăm đăm nhìn cô vũ nữ một cách say mê.

Thình lình, chuông đồng hồ gõ mười hai tiếng báo hiệu nửa đêm. Pốp! tiếng động vang lên. Một nắp hộp đựng thuốc lá hít bật mở, lò xo bung lên, nhưng thay vì thuốc lá hít trong đó, bung lên một con yêu tinh đen nhỏ xíu.
- A! Tên lính chì! Đừng mơ tưởng những gì không thuộc về mày! - Con yêu tinh hách dịch nói.
Chú lính giả ngơ không thèm trả lời.
- A! Tốt lắm! Để sáng mai mày sẽ biết... - Con yêu tinh dọa.

Đến sáng hôm sau, cậu bé thức dậy lật đật lôi các chú lính chì ra, sắp trên thành cửa sổ.
Không biết có phải do lời nguyền của con yêu tinh đen tối qua, hay vì một ngọn gió lùa vô tình, cửa sổ bật mở, chú lính chì cụt chân rơi xuống đất từ căn phòng ở từng lầu ba.

Một cái rớt khủng khiếp, chú chúi đầu xuống đất, chiếc nón chì và lưỡi lê đầu súng ghim giữa những phiến đá lót đường, cái chân độc nhứt chỉa thẳng lên trời. Cậu bé và người tớ gái tức thì chạy xuống lầu tìm chú, nhưng họ không trông thấy được dù tiếng bước chân họ đi gần đó. Phải chi chú chịu khó lên tiếng "Tôi ở đây nè!", may ra cậu bé đã cứu được. Nhưng chú lính này quá tự trọng, không thể la lên xin cứu giúp khi đang mặc quân phục.

Trời bỗng đổ mưa, càng lúc hột mưa rơi càng nhanh. Nước chảy thành dòng, dọc theo con rảnh ven đường. Khi mưa tạnh, có hai đứa bé trai tình cờ đi qua đó.
- Ê! Coi kìa! Có một chú lính chì! Chú ta nên có một con thuyền để bơi đi."
Rồi chúng xếp giấy báo thành một con thuyền và đặt chú lính chì vào đó, xong thả cho trôi theo dòng nước. Dòng nước cuồng cuộn dậy những đợt sóng lớn, chiếc thuyền giấy lúc lắc lên xuống và xoay tròn nhanh đến nổi chú lính chì rung rinh, nhưng chú vẫn nghiêm chỉnh, nhìn thẳng về phía trước, chững chạt đứng với cây súng trường gác lên vai.

Chiếc thuyền giấy bỗng chui vào một ống cống tối tăm, tối cũng như trong chiếc hộp đựng chú lúc trước.
- Tôi đang đi đâu đây? - Chú nghĩ:
- Chắc là con yêu tinh đen nó ám hại mình! A! Phải chi có cô vũ nữ ở cạnh ta trên chiếc thuyền này thì dù có tối tăm đến đâu ta cũng không lo.
Bất chợt, một con chuột cống từ đâu xuất hiện:
- Mày có giấy thông hành hay không? Đưa đây cho tao ngay!
Chú lính im lặng, nắm chặt báng súng; thuyền cứ trôi, con chuột chạy theo sát phía sau, nó nghiến răng tru lên:
- Chặn nó lại, chặn lại, nó không nộp thuế và không đưa giấy thông hành.

Dòng nước trôi nhanh hơn, đẩy thuyền đi xa, chú lính đã thấy ánh sáng ở cuối đường cống, nhưng cùng lúc đó chú nghe những tiếng gầm vang dội, tiếng gầm khủng khiếp đủ cho những kẻ to gan cũng phải rùng mình. Nơi cuối hầm cống, dòng nước đổ ra một kênh lớn theo một cái dốc, nước ở đây tuôn ra như một cái thác, ai mà chịu đựng nổi khi bị phóng nhào xuống với một tốc độ khủng khiếp như vậy. Miệng cống đã quá gần nên chú không sao dừng thuyền lại được. Chiếc thuyền nhào xuống thác nước, chú lính cố hết sức mình đứng thật vững, không nháy mắt để chứng tỏ là chú không sợ hãi.

Thuyền quay ba, bốn vòng rồi lọt tũm xuống, nước tràn ngập khoang thuyền kéo nó chìm dần xuống đáy vực. Chú lính bất lực nhìn nước ngập tràn qua khỏi đầu.
Trong phút cuối cùng đó, chú nghĩ đến cô vũ nữ bé nhỏ, thanh lịch tao nhã mà chú không bao giờ còn gặp lại được nữa, bên tai chú như có tiếng hát một khúc quân hành:
"Nguy hiểm, Nguy hiểm, Chiến sĩ!
Cái chết, đành chịu đau đớn"
"Fare, Fare, Krigsmand!
Døden skal du lide!"
Khi chiếc thuyền giấy rã tan tành và chú lính chì đáng thương chìm dần trong nước, thình lình có một con cá bơi tới, đớp trọn chú vào trong bụng.
Trong bụng cá tối ơi là tối và lại quá chật chội nhưng chú lính chì vẫn nghiêm trang giữ đúng tư thế người lính gác. Chú cảm thấy con cá bơi đi đi lại lại, quẫy mạnh mấy cái rồi bất động.

Sau một thời gian, mắt chú bỗng lóa lên vì một tia sáng rọi vào. Lần nữa, chú lính chì thấy lại ánh sáng mặt trời, chú nghe có tiếng la lên:
- Tôi công bố! ...đây một chú lính chì!

Hóa ra con cá sa lưới, bị bắt mang ra chợ bán. Một chị sen mua cá, đem về làm thịt, vừa mổ bụng cá ra thì bắt gặp chú lính của chúng ta. Chị ta móc chú ra, cầm lấy eo chú bằng ngón trỏ và ngón cái, đem khoe với mọi người và kể chuyện tìm thấy chú lính chì trong bao tử con cá. Chú lính chì thì không thấy vui và hãnh diện chút nào. Họ đem chú đặt lên bàn, và - kỳ lạ thay trên thế giới này, chú lính thấy lại cảnh vật cũ, cũng cậu bé chủ nhân của chú ngày nào, cũng những thứ đồ chơi xinh xắn sắp đặt trên bàn và nhứt là cô vũ nữ còn đứng múa một cách duyên dáng bên cổng tòa lâu đài bằng giấy bìa các tông.
Nàng vẫn đứng trên một bàn chân, hai cánh tay xòe ra, chân kia duỗi thẳng phía sau... Chú lính nhìn nàng và thấy đôi mắt nàng cũng nhìn lại mình, nhưng họ không nói với nhau một lời.

Bỗng dưng, một đứa bé chụp lấy chú lính chì, không thèm giải thích nửa lời, quăng chú vào trong lò đang cháy rực. Không còn nghi ngờ gì nữa, đây chính là lỗi của con yêu tinh sống trong hộp thuốc lá hít.
Chú lính chì đứng giữa ngọn lửa, cháy sáng lên, chú thấy nóng bừng bừng. Chú chẳng phân định được là cái nóng của bếp lửa hay là nhiệt huyết tình yêu trong tâm hồn của chú. Màu quân phục từ màu sáng chuyển thành bạc màu, vì trong chuyến du hành bị nước rửa phai hay ảnh hưởng sự buồn phiền của chú, không ai biết được; chú vẫn nhìn về cô vũ nữ và thấy cô nhìn chú. Sức nóng làm chú chảy tan ra thành chất chì lỏng nhưng chú vẫn cố giữ thân mình đứng thẳng, tay nắm chắc báng súng gác trên vai.

Cửa chợt bật mở, một cơn gió lốc thổi tung cô vũ nữ bay lao chao như một thiên thần mảnh mai vào trong đống lửa, bên cạnh anh lính chì, và ngay lập tức bị cháy tiêu tan.

Sáng hôm sau, người tớ gái quét lò, tìm thấy một cục chì có hình dạng một trái tim nhỏ xíu nằm giữa đám tro tàn của cô vũ nữ và bông hồng kim tuyến bị cháy sém.

Sunday, October 24, 2010

7 Câu Chuyện về 2 Đứa Bé Phá Phách (tiếng Việt - Đức - Anh)

Max và Moritz
7 trò đùa của hai đứa bé tinh nghịch
 của tác giả Wilhelm Busch

Lời tựa
Ôi, người ta thường nghe và đọc được
Chuyện về những đứa trẻ nghịch ngợm
Giống như những thí dụ này,
Chúng có tên là Max và Moritz.
Thay vì chúng thâu thập những điều được giảng dạy
Để chuyển đổi thành người tốt,
Nhưng chúng thường cười nhạo.
Vâng, thậm chí là thủ phạm,
Vâng, chúng sẳn sàng làm những điều đó!
Trêu chọc người, hành hạ thú vật!
Ăn cắp táo, lê, mận
Điều đó chắc chắn là dễ chịu hơn
Và cũng thoải mái hơn,
Là ở nhà thờ hay trường học
Ngồi yên một chổ trên ghế.
Nhưng coi chừng, coi chừng, coi chừng!
Khi tôi nhìn vào đoạn cuối!
Ôi, đó là một điều tệ,
Điều đã xảy ra với Max và Moritz.
Và đây là những gì chúng đã làm ra,
Được vẽ và viết ra như vầy ...
Trò đùa đầu tiên
Một vài người bỏ nhiều nỗ lực
Vào gia cầm thân yêu của mình
Một phần là vì cái trứng,
Của những con chim này đẻ ra,
Thứ hai nữa là bởi vì đôi lúc
Có thể ăn thịt gà nướng,
Thứ ba vì người ta cũng có thể
Sử dụng lông của chúng
Trong những cái gối và mền
Bởi vì người ta không thích nằm lạnh lẻo.
Nhìn kìa, bà góa phụ Bolte,
Bà ta cũng không thích như vậy.

Gà mái của bà ta gồm ba con
Và một con gà trống tự hào.
Max và Moritz nghĩ:
Bây giờ phải làm gì đây?
Rất nhanh chóng, một, hai, ba,
Chúng cắt khúc bánh mì ra làm đôi,
Rồi chia hai mỗi miếng, thành bốn phần
Dày cở ngón tay út.
Chúng buộc nhưng miếng bánh mì vào sợi chỉ,
Thành đường chéo mỗi đầu một mảnh,
Và di chuyển chúng chính xác
Trong sân vườn của người phụ nữ.
Khi con gà trống vừa nhìn thấy,
Nó bắt đầu gáy:
Kikeriki! Kikerikih!
Tak, tak, tak! kìa chúng đến.
Gà trống và gà mái nuốt nhanh
Mỗi con nuốt vào một miếng bánh mì.
Nhưng khi chúng nghiệm ra,
Không con nào có thể thoát khỏi.
Theo đường dọc và theo đường ngang
Dựt mạnh tứ tung,
Vỗ cánh bay lên và bay lên cao,
Ôi trời, ôi trời ơi!
Ôi, chúng treo ở trên 
Nhánh cây khô dài.
Và cổ của chúng càng lúc càng dài ra,
Tiếng la của chúng càng lúc càng sợ hãi hơn.
Mỗi con nhanh chóng đẻ một cái trứng,
Và sau đó cái chết đến với chúng.
Góa phụ Bolte ở trong buồng
Nghe ngoài bãi đất tiếng kêu thê thảm ấy.
Với linh cảm chẳng lành, bà ta đi ra:
Ôi, kinh khủng quá!
Nước mắt bà ta chảy ra!
"Tất cả hy vọng của tôi, tất cả khao khát của tôi,
Giấc mơ đẹp nhứt của cuộc đời tôi
Bị treo trên cây táo này!"
Sầu thảm và lo lắng
Bà lấy con dao,
Gở mấy con gà chết ra khỏi các sợi chỉ
Để chúng không còn bị treo nữa.
Và lặng lẽ với cái nhìn đau buồn
Bà ta đem chúng trở vô nhà của mình.
Đây là trò nghịch đầu tiên,
Nhưng trò thứ hai sẽ tiếp tục ngay.

Max und Moritz 
eine Lausbubengeschichte in sieben Streichen
von Wilhelm Busch

Vorwort
Ach, was muß man oft von bösen
Kinder hören oder lesen!
Wie zum Beispiel hier von diesen,
Welche Max und Moritz hießen,
Die, anstatt durch weise Lehren
Sich zum Guten zu bekehren,
Oftmals noch darüber lachten.
Ja, zur Übeltättigkeit,
Ja, dazu ist man bereit!
Menschen necken, Tiere quälen!
Äpfel, Birnen, Zwetschen stehlen
Das ist freilich angenehmer
Und dazu auch viel bequemer,
Als in Kirche oder Schule
Festzusitzen aud dem Stuhle.
Aber wehe, wehe, wehe!
Wenn ich auf das Ende sehe!
Ach, das war ein schlimmes Ding,
Wie es Max und Moritz ging.
Drum ist hier, was sie getrieben,
Abgemalt und aufgeschrieben.

Erste Streich
Mancher gibt sich viel Müh'
Mit dem lieben Federvieh
Einesteils der Eier wegen,
Welche diese Vögel legen,
Zweitens: weil man dann und wann
Einen Braten essen kann;
Drittens aber nimmt man auch
Ihre Federn zum Gebrauch
In die Kissen und die Pfühle,
Denn man liegt nicht gerne kühle. 
Seht, da ist die Witwe Bolte,
Die das auch nicht gerne wollte.

Ihrer Hühner waren drei
Und ein stolzer Hahn dabei.
Max und Moritz dachten nun:
Was ist hier jetzt wohl zu tun?
Ganz geschwinde, eins, zwei, drei,
Schneiden sie sich Brot entzwei,
In vier Teile, jedes Stück
Wie ein kleiner Finger dick.
Diese binden sie an Fäden,
Übers Kreuz, ein Stück an jeden,
Und verlegen sie genau
In den Hof der guten Frau.
Kaum hat dies der Hahn gesehen,
Fängt er auch schon an zu krähen:
Kikeriki! Kikerikih!
 Tak, tak, tak! da kommen sie.
Hahn und Hühner schlucken munter
Jedes ein Stück Brot hinunter.
Aber als sie sich besinnen,
Konnte keines recht von hinnen.
In die Kreuz und in die Quer
Reißen sie sich hin und her,
Flattern auf und in die Höh',
Ach herrje, herrjemine!
Ach, sie bleiben an dem langen,
Dürren Ast des Baumes hangen.
Und ihr Hals wird lang und länger,
Ihr Gesang wird bang und bänger.
Jedes legt noch schnell ein Ei,
Und dann kommt der Tod herbei.

Witwe Bolte in der Kammer
hört im Beete diesen Jammer.
Ahnungsvoll tritt sie heraus:
Ach, was war das für ein Graus!
Fließet aus dem Aug', ihr Tränen!
"All mein Hoffen, all mein Sehnen,
Meines Lebens schönster Traum
Hängt an diesem Apfelbaum!"

Tiefbetrübt und sorgenschwer
Kriegt sie jetzt das Messer her,
Nimmt die Toten von den Strängen
daß sie so nicht länger hängen.
Und mit stummen Trauerblick
Kehrt sie in ihr Haus zurück.
Dieses war der erste Streich,
doch der zweite folgt sogleich.

Max and Moritz in seven tricks - by * Wilhelm Busch

Preface
Ah, how oft we read or hear of boys
We almost stand in fear of!
For example, take these stories
of two youths, named Max and Moritz,

Who, instead of early turning
Their young minds to useful learning,
Often leered with horrid features
At their lessons and their teachers.
Look now at the empty head:
He is for mischief always ready.
Teasing creatures - climbing fences,
Stealing apples, pears, and quinces,
Is, of course, a deal more pleasant,
And far easier for the present,
Than to sit in schools or churches,
Fixed like roosters on their perches
But O dear, O dear, O deary,
When the end comes sad and dreary!
'Tis a dreadful thing to tell
That on Max and Moritz fell!
All they did this book rehearses,
Both in pictures and in verses.

Max and Moritz Preface
First Trick

To most people who have leisure
Raising poultry gives great pleasure:
First, because the eggs they lay us
For the care we take repay us;
Secondly, that now and then
We can dine on roasted hen;
Thirdly, of the hen's and goose's
Feathers men make various uses.
Some folks like to rest their heads
In the night on feather beds.

One of these was Widow Bolte,
Whom the cut you see below exhibits.

Hens were hers in number three,
And a cock of majesty.

Max and Moritz took a view;
Fell to thinking what to do.
One, two, three! as soon as said,
They have sliced a loaf of bread,
Cut each piece again in four,
Each a finger thick, no more.
These to two cross-threads they tie,
Like a letter X they lie
In the widow's yard, with care
Stretched by those two rascals there.
Scarce the cock had seen the sight,
When he up and crew with might:

Cock-a doodle-doodle-doo;
Tack, tack, tack, the trio flew.

Cock and hens, like fowls unfed,
Gobbled each a piece of bread;

But they found, on taking thought,
Each of them was badly caught.

Every way they pull and twitch,
This strange cat's-cradle to unhitch;

Up into the air they fly,
Jiminee, O Jimini!

On a tree behold them dangling,
In the agony of strangling!
And their necks grow long and longer,
And their groans grow strong and stronger.

Each lays quickly one egg more,
Then they cross to the other shore.

Widow Bolte in her chamber,
By these death-cries waked from slumber,
Rushes out with bodeful thought:
Heavens! what sight her vision caught!

From her eyes the tears are streaming:
"Oh, my cares, my toil, my dreaming!
Ah, life's fairest hope," says she,
"Hangs upon that apple-tree."

Heart-sick (you may well suppose.)
For the carving-knife she goes;
Cuts the bodies from the bough,
Hanging cold and lifeless now;

And in silence, bathed in tears,
Through her house-door disappears.

This was the bad boys' first trick,
But the second follows quick.
*****
Max và Moritz
Trò nghịch thứ hai

Khi góa phụ Bolte
Bớt đi đau khổ
Bà ta suy đi nghĩ lại,
Có lẽ cách tốt nhứt là
Những con gà chết nằm dưới đây
Mặc dù chúng sớm qua đời,
Trong âm thầm tưởng niệm chúng
Tốt nhứt là đem chiên ăn.
Thừa nhận rằng sự đau buồn rất nhiều,
Khi bây giờ chúng trần trụi và trơ trẻn
Bị nhổ lông nằm trên bếp,
Chúng nó, trong những ngày tốt đẹp trước đó
Khi ở trong sân, khi ở trong vườn
 Sống vui vẻ, đào xới trong cát
Ôi, bà Bolte khóc nữa,
Và con chó Spitz đứng bên cạnh.

Max và Moritz hửi thấy mùi thơm,
Nhanh chóng chúng bò lên nóc nhà
Thông qua ống khói
Chúng nhìn thấy những con gà nằm đó,
Không còn đầu và cuống họng
Thật đáng yêu được chiên trong chảo. 
Với một cái dĩa
Góa phụ Bolte đi xuống tầng hầm
Bà ta đi lấy một phần bắp cải ngâm chua
Thứ mà bà ta đặc biệt đam mê,
Khi chúng được hâm ấm lên.
Trong khi đó, trên nóc nhà
Làm việc rất tích cực. 
Max và Moritz đã tính trước
đã đem theo sẳn cần câu.
Vụt! dựt lên
Một con gà được kéo lên;
Vụt! Bây giờ là con số hai
Vụt! Bây giờ con số ba;
Và tiếp theo con số bốn:
Vụt! chúng tôi đã có tất cả rồi!
Mặc dù con chó Spitz thấy rất rỏ,
Và nó sủa: Quâu quâu! quâu quâu!
Nhưng chúng đã vui vẻ
Trèo từ mái nhà xuống.
Nè! rồi sẽ có một cảnh náo nhiệt cho mà xem,
Bởi bà Bolte vừa trở lên,
Như trời trồng sửng sờ bà ta đứng đó,
Khi bà nhìn cái chảo.
Tất cả gà đều biến mất,
"Spitz!" - Đó là câu đầu tiên của bà ta.
"Ôi, mày Spitz, mày ... con quái vật!
Nhưng đợi đó! đợi tôi ở đó!"
Với cái muỗng to và nặng
Đập lấy đập để lên con Spitz;
Kêu to tiếng kêu đau đớn,
Bởi vì nó cảm thấy nó vô tội.
 Max và Moritz trốn 
ở bụi cây rào và ngáy,
Toàn bộ những con gà thơm ngon tuyệt vời
Chỉ còn một cái chân lòi ra.
 
Đây là trò nghịch thứ hai,
Trò thứ ba sẽ tiếp theo ngay.
  
Max und Moritz
Zweiter Streich

Als die gute Witwe Bolte
Sich von ihrem Schmerz erholte,
Dachte sie so hin und her,
Daß es wohl das beste wär'
Die Verstob'nen, die hienieden
Schon so frühe abgeschieden,
Ganz im stillen und in Ehren.
Gut gebraten zu verzehren.
Freilich war die Trauer groß,
Als sie nun so nackt und bloß
Abgerupft am Herde lagen,
Sie, die einst in schönen Tagen
Bald im Hofe, bald im Garten
Lebensfroh im Sande scharrten.
Ach, Frau Bolte weint aufs neu,
Und der Spitz steht auch dabei
Max und Moritz rochen dieses,
Schnell aufs Dach gekrochen! hieß es
Durch den Schornstein mit Vergnügen
Sehen sie die Hühner liegen,
Die schon ohne Kopf und Gurgeln
Lieblich in der Pfanne schmurgeln.
Eben geht mit einem Teller
Witwe Bolte in den Keller
Daß sie von dem Sauerkohle
Eine Portion sich hole,
Wofür sie besonders schwärmt,
Wenn er wieder aufgewärmt.

Unterdessen auf dem Dache
Ist man tätig bei der Sache.
Max hat schon mit Vorbedacht
Eine Angel mitgebracht.

Schnupdiwup! Da wird nach oben
Schon ein Huhn heraufgehoben;
Schnupdiwup! Jetzt Num'ro zwei
Schnupdiwup! Jetzt Num'ro drei;
Und jetzt kommt noch Num'ro vier:
Schnupdiwup! Dich haben wir!

Zwar der Spitz sah es genau,
Und er bellt: Rawau! Rawau!
Aber schon sind sie ganz munter
Fort und von dem Dach herunter.

Na! Das wird ein Spektakel geben,
Denn Frau Bolte kommt soeben;
Angewurzelt stand sie da,
Als sie nach der Pfanne sah.
Alle Hühner waren fort,
"Spitz!" - Das war ihr erstes Wort.
"Oh, du Spitz, du Ungetüm!
Aber wart! Ich komme ihm!"

Mit dem Löffel groß und schwer
Geht es über Spitzen her;
Laut ertönt sein Wehgeschrei,
Denn er fühlt sich schuldenfrei.

Max und Moritz im Verstecke
Schnarchen aber an der Hecke,
Und vom ganzen Hühnerschmaus
Guckt nur noch ein Bein heraus.

Dieses war der zweite Streich,
Doch der dritte folgt zugleich.

*****
Second Trick

When the worthy Widow Bolte
(Whom the cut below exhibits)
Had recovered, on the morrow,
From the dreadful shock of sorrow,
She (as soon as grief would let her think)
Began to think 'twere better
Just to take the dead, the dear ones
(Who in life were walking her once),
And in a still noonday hour
Them, well roasted, to devour.
True, it did seem almost wicked,
When they lay so bare and naked,
Picked, and singed before the blaze,
They that once in happier days,
In the yard of garden ground,
All day long went scratching round.

Ah! Frau Bolte wept anew,
And poor Spitz was with her, too.
Max and Moritz smelt the savor.
"Climb the roof!" cried each young shaver.

Through the chimney now, with pleasure,
They behold the tempting treasure,
Headless, in the pan there, lying,
Hissing, browning, steaming, frying.

At that moment down the cellar
(Dreaming not what soon befell her)
Widow Bolte went for sour krout,
Which she would oft devour
With exceeding great desire
(Warmed a little at the fire).

Up there on the roof, meanwhile,
They are doing things in style.
Max already with forethought
A long fishing-line has brought.

Schnupdiwup! a second bird!
Schnupdiwup! up comes the third!
Presto! number four they haul!
Schnupdiwup! we have them all!
Spitz looks on, we must allow,
But he barks: Row-wow! Row-wow!
But the rogues are down instanter
From the roof, and off they canter.

Ha! I guess there'll be a humming;
Here's the Widow Bolte coming!
Rooted stood she to the spot,
When the pan her vision caught.

Gone was every blessed bird!
"Horrid Spitz!" was her first word.
"O you Spitz, you monster, you!
Let me beat him black and blue!"

And the heavy ladle, thwack!
Comes down on poor Spitz's back!
Loud he yells with agony,
For he feels his conscience free.

Max and Moritz, dinner over,
In a hedge, snored under cover;
And of that great hen-feast now
Each has but a leg to show.

This was now the second trick,
But the third will follow quick

Nghe câu chuyện ở trên do người đọc
Max and Moritz
hoặc
Xem Tiếp chuyện 3 đến 7

15.04.2012 Sinh nhựt lần thứ 180 của Wilhelm Busch (15.4.1832 sanh tại Wiedensahl tiểu bang Niedersachen, Tây Bắc Đức, mất † 9.1.1908) là con trai trưởng (trong 7 anh chị em) của một người có cửa tiệm nhỏ buôn bán lương thực và vật dụng hàng ngày. Năm 1841 vì nhà quá đông người nên ông phải sống chung với cậu, một mục sư tin lành, tại Ebergötzen. 1847 ông đậu vào học đại học ngành cơ khí, nhưng 4 năm sau thì ông bỏ học và đăng ký vào học viện nghệ thuật thành phố Düsseldorf, nhưng ông không học lâu vì thất vọng với cách giảng dạy ở đó. Năm 1852-1853 tiếp tục học nghệ thuật tại học viện hoàng gia Bỉ. Sau một thời gian gián đoạn vì bịnh thương hàn, năm 1854 ông chuyển về Munich và ông ở đây cho tới năm 1868. Từ năm 1869 đến 1872 ông sống tại Frankfurt am Main với em trai Otto. Kết bạn với Johanna Keßler vợ của một nhân viên ngân hàng. Sau khi em rể qua đời, ông sống với em gái Fanny tại Wiedensahl cho đến năm 1898 ông dọn đến ở chung với chUá trai ở Mechtshausen. Trong khi gần 1000 tranh vẽ chủ yếu là tranh sơn dầu của ông không được nổi trội, thì tài năng vẽ tranh biếm họa của ông thu hút và gây sự chú ý đến một số nhà xuất bản, tạp chí hài hước "Lá bay - Fliegende Blätter".  Năm 1859 nhà xuất bản "Munich hình ảnh khổ rộng" đăng những chuyện hình của ông. Với Max và Moritz, ông bắt đầu những tập truyện viết và xuất bản độc lập. 
Wilhelm Busch là nhà thơ, họa sĩ, và người vẽ biếm họa, châm biếm, trào phúng nổi tiếng của Đức từ những năm 1870. W.B. viết nhiều truyện kèm theo hình, được coi là người đi đầu của truyện hình hài hước (comic strip; cartoon) ngày nay. Lối châm biếm của W.B. thường chế nhạo trực tiếp hoặc gián tiếp phong cách một vài hạng người hoặc một nhóm người trong xã hội. Khoảng cách giữa lối châm biếm trong tác phẩm và con người của W.B. khác biệt nhau rất nhiều. Tánh nghiêm nghị, dè dặt, kính đáo, sống về nội tâm, nhiều năm trong đời W.B. rút lui khỏi thành phố ồn ào, rút mình sống ở tỉnh lẻ.
Max und Moritz được viết và xuất bản lần đầu vào năm 1860-1863. Hai đứa trẻ này như phần đông các đứa trẻ khác, không thích học, rất linh hoạt, sáng trí, luôn luôn muốn chơi giỡn, phá phách. Đặc điểm của chuyện:
- Dù Max và Moritz chọc phá người trong làng, nhưng 2 đứa trẻ này không chứng kiến cảnh người chúng phá bị thiệt hại, mà cảnh đó chỉ dành riêng cho người đọc và xem hình.
- Có 2 điểm trong chuyện không đúng, đó là con bọ trong chuyện "phá cậu Fritz". Trong thiên nhiên con bọ này xuất hiện khoảng tháng 5 và tháng 6, trong chuyện chúng xuất hiện vào lễ Phục sinh, thường là vào đầu tháng 4 và bọ to bằng bàn tay!
- Ngoài chuyện "bị nướng thành 2 ổ bánh mì" và tất nhiên là chuyện cuối, các chuyện phá phách khác 2 đứa bé đều thành công.
- Trong toàn câu chuyện, không thấy một người lớn nào quan tâm, dạy dỗ chúng. Những người lớn là những người "bình thường", làm những nghành nghề thông thường trong xã hội như nội trợ, người chú (bác, cậu), thợ may, thầy giáo, người làm bánh, nhà nông, người xay bột, bên ngoài họ có vẽ hiền lành, người công dân gương mẫu, nhưng che đậy bên trong một sự thật đó là những kẻ "đạo đức giả", thật ra họ rất hung bạo, tàn ác, hiện rõ qua hành động và lời nói ở phần cuối.
- Đây cũng là bài học, hay lời hù dọa những đứa trẻ: "phá quá thì kết cuộc sẽ thê thảm như Max và Moritz vậy".

Kim Bạch Kim 鉑 Thơ Đường Luật Chuyện ngắn sáng tác Chuyện vui Đố vui Phong Thủy Tin Tức

Danh Mục kimlong9999.blogspot.com

Lịch ngày Ta Phong Thủy 3 Toa Thuốc, Rượu Bổ Dương: Thốc Kê Hoàn, Thần Tiên Tửu, Thung dung Xà Sàng Tửu Trúng Số Độc Đắc Khui Luôn Jackpot Lời Than Theo Gió Nấu Ăn Kiều đoạn cuối Đố vui Video Hài Architecture Tình Sử Huyền Trân Chế Mân Tên Giang Hồ Tóm Tắt Nội Dung Một Số Phim Hay herald sun news Phim List Nhạc Việt newsweek Vị Trí Mụt Ruồi và Tướng Số Thơ Sưu Tầm Truyện Kiều đoạn đầu abc news daily mail news Tin Tức - Kiến Thức Đàn Ông Thua Chó Chuyện Vui Máy Mắt Đoán Điềm Chuyện Ngắn Kim Bạch Kim Đoạn Trường Tương Tư Anh Hùng Việt English Số Đề Korea Music Nguyễn An Kiến Trúc Sư Tài Ba Xây Tử Cấm Thành Trung Quốc Đọc và Suy Ngẫm cnn news Đồng tình luyến ái của các Hoàng đế trong lịch sử tàu Trăng thề vườn Thúy ** Phận Kiều ♥ Đường Luật Kim Bạch Kim ♥ Chung Một Mái Nhà Đoán Số Mệnh Pha Lê & Thủy Tinh Tiếng Việt Nam Bắc Con Gái Ba Miền Bắc Trung Nam Truyền Thuyết Quỳnh Hương Phụ Nữ Việt Nam Đáng Được Khâm Phục Những Món Ăn Kinh Khủng Nhứt Thế Giới Ý Nghĩa của Kim Bạch Kim - khác biệt giữa Vàng - Vàng Trắng - Bạch Kim Quang Trung Nguyễn Huệ Đại Phá Quân Thanh Cúm Heo Thuốc Ngừa và Thuốc Trị Vi Khuẩn H1N1 Tri Kỷ Chơi Cờ Uống Rượu Ý Nghĩa của Biểu tượng chính thức trang http://kimlong9999..blogspot.com Nguyệt Đùa Bạn Heo Vài Món Ăn Đặc Biệt Miền Nam - Trung - Bắc Việt Nam 21.12.2012 Ngày Tận Thế? Kim Cương & Hột Xoàn

Popular Posts

this is a Non-Profit non-commercial website Trang không vụ lợi không buôn bán Không Quảng Cáo